Chương 11: Đi xa

"Là ngươi…" Khóe mắt Thẩm Thạch không nhịn được liếc về phía sau lưng lão đánh xe, chỉ thấy trống không, không hề có một ai khác, càng không thấy bóng dáng người mà hắn đang chờ đợi đâu.

Lão đầu khô gầy hơi nhúc nhích cái cổ, khớp xương như nhiều năm chưa được hoạt động khẽ truyền ra tiếng vang, sau đó lão cất giọng khàn khàn, nói: "Đi cùng ta, Thẩm thiếu gia."

Đồng tử Thẩm Thạch hơi co rút lại, hắn trầm mặc một lát, sau đó đáp: "Đi đâu?" Dừng một chút, hắn lại hỏi tiếp: "Đại thúc đâu rồi?"

"Đại thúc?" Lão đánh xe nhíu mày, sau đó cười quái dị, nhìn Thẩm Thạch bằng thần sắc là đã hiểu ra: "Ngươi nói là tên mổ lợn kia sao? Ha ha, xem ra quan hệ giữa ngươi và hắn không tệ. Cứ đi theo ta rồi ngươi sẽ biết."

Thẩm Thạch im lặng, lão xa phu cũng không muốn dài dòng với hắn, quay người bước đi. Thẩm Thạch chần chừ một chút, rốt cuộc vẫn đi ra khỏi phòng, theo sau bóng lưng khô gầy của lão.

Nhà cửa chỉ có hai gian, không tính là lớn. Thẩm Thạch đi theo lão đầu rời khỏi phòng, đi ra trước cửa. Cỗ xe ngựa mà hắn đã ngồi suốt mười ngày và con ngựa gầy đều ở trong sân, còn thùng xe trên lưng ngựa không biết đã bị lão đánh xe gỡ xuống từ lúc nào, đặt ở cạnh hông nhà.

Con ngựa gầy nghe thấy tiếng bước chân thì quay đầu nhìn, thấy thân ảnh lão đánh xe thì nó lộ ra vài phần thân mật, tiến lên cọ xát cái đầu vào cánh tay lão, miệng thì không ngừng nhai nuốt thức ăn gì đó.

Lão xa phu cười cười, lấy tay vỗ vỗ lên cái đầu của con ngựa gầy, sau đó quay lại nói với Thẩm Thạch: "Thẩm thiếu gia, ngươi đi sang phòng bên kia đợi ta một chút, ta có thứ này muốn cho cậu xem."

Thẩm Thạch nhìn theo ánh mắt của lão, chỉ thấy ở phía tây có một gian phòng, nhưng khác các phòng rộng thoáng khác là cửa sổ đều đóng chặt, nhìn như một cái buồng giam kín mít. Trong lòng Thẩm Thạch không khỏi nhảy lên một cái, hỏi: "Ngươi muốn cho ta xem cái gì?"

Lão đầu không nói thêm gì, chỉ nhìn hắn một cái thật sâu.

Thẩm Thạch cảm thấy toàn thân phát lạnh khi bị lão nhìn như thế, giống như bị dội một gáo nước lạnh từ đầu xuống chân, không tự chủ được mà run lên, vô thức lùi lại một bước. Mười hai năm qua, hắn chưa từng bị người nào nhìn với ánh mắt lạnh lẽo như băng và hung tàn như thế, không giống với ánh mắt của người bình thường chút nào. Nhưng mà càng quỷ dị hơn ở chỗ, ánh mắt này khiến cho Thẩm Thạch cảm thấy quen thuộc, như đã từng thấy ở đâu đó rồi.

Sau một lát, con ngựa gầy đứng bên cạnh lão đầu như nhận ra cái gì, quay đầu nhìn Thẩm Thạch. Mà ánh mắt Thẩm Thạch khi nhìn tới con ngựa này thì trong lòng trầm xuống, chợt nhận ra hai mắt của con ngựa gầy này hoàn toàn không giống với ngựa bình thường, tròng mắt đỏ như máu, nhìn không khác gì hung thú cả.

Một màn quỷ dị và âm trần trước mắt giống như một tòa núi lớn đè nặng xuống cõi lòng Thẩm Thạch, cơ hồ khiến cho hắn nghẹt thở, không tự chủ được mà xoay người, chậm rãi tiến về phía căn phòng đóng chặt cửa kia.

Sau lưng hắn, hai mắt của lão đánh xe hơi híp lại, khóe miệng lộ ra một nụ cười âm lãnh và tàn khốc, lại đầy vui vẻ. Cùng lúc ấy, tay phải của hắn thò vào trong vạt áo, một ánh sáng lóe lên, lộ ra lưỡi đao nhỏ cong cong như trăng khuyết, vô cùng sắc bén.

Con ngựa đứng cạnh lão như bị kích động theo, cái mũi phun phì phì, đứng tại chỗ chồm lên mấy cái.

Thẩm Thạch nghe động tĩnh ở sau lưng, tuy đã bước đi mà vẫn cảm thấy áp lực, chân không ngừng túa ra mồ hôi lạnh. Một khắc này, hắn thật sự mong muốn cánh cửa kia xa tận cuối chân trời, bản thân đi mãi cũng sẽ không tới, nghĩ thì nghĩ thế, nhưng đoạn đường này đúng là quá ngắn.

Chỉ một lát, hắn đã đứng trước căn phòng có cánh cửa đóng chặt rồi.

Hắn dừng bước, chậm rãi đưa tay ra chuẩn bị đẩy cánh cửa phòng, nhưng khi bàn tay mới chìa ra được nửa đường thì đã cứng đờ lại, bởi ngay khoảnh khắc này, hắn đột nhiên nghe được một chút khí tức khác thường.

Hắn đối với loại mùi này không hề lạ lẫm.

Mấy năm qua, ở trong sân của một ngôi nhà trong hẻm nhỏ ở thành Tây Lô, Âm Châu, hắn đã thường xuyên phải tiếp xúc với loại khí tức này rồi.

Đó là mùi máu tanh.

Đúng thật sự là mùi máu tanh nồng.

Cũng chính lúc này, hắn đột nhiên nghĩ tới việc tại sao lại thấy ánh mắt của lão đánh xe quen thuộc đến thế, đó bởi vì hắn đã từng thấy qua rồi. Mấy năm liền ở trong tiểu viện tại thành Tây Lô, khi người đồ tể vung đao giết những con heo mập mạp kia, ánh mắt cũng y như thế.

Tay của hắn lập tức để xuống, trong lòng như rơi vào vực sâu không đáy, vô cùng nặng nề.

Không khí trong mảnh sân nhỏ thời khắc này như đã bị đóng băng lại, làm cho người ta hít thở không thông, chỉ có con ngựa gầy kia dường như càng lúc càng hưng phấn, hai mắt đỏ lên, nhìn chằm chằm vào bóng lưng Thẩm Thạch, móng ngựa không ngừng cào cào trên mặt đất, giống như lúc nào cũng có thể lao lên vậy. Rõ ràng nó chẳng còn cái bộ dáng hiền lành ngày thường nữa mà không khác gì một con Yêu thú nơi hoang sơn.

Mà lão xa phu ở bên người nó gương mặt càng lúc càng trở nên dữ tợn, tay phải từ từ lôi ra lưỡi đao nhỏ quái dị.

Đột nhiên, đúng vào lúc tình hình ngàn cân treo sợi tóc này thì một thân ảnh cao lớn khôi ngô xuất hiện sau lưng lão, cái bóng bao trùm cả thân hình nhỏ thó của lão.

Một bàn tay rắn chắc và khỏe khắn vươn ra, bắt lấy tay phải của lão, giữ chặt không cho động đậy.

Sắc mặt của lão xa phu trầm xuống, hai mắt híp lại.

Một cỗ lực đạo từ bàn tay to lớn kia truyền tới đem cây đao này tống lại vào trong vạt áo của lão đầu. Khóe miệng lão đầu hơi nhúc nhích, trong mắt xẹt qua một tia tàn khốc, nhưng tựa hồ như đã nghĩ thấu điều gì, sau khi hít một hơi thì không có ý định phản kháng nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!