"Bé Lộ Bạch, cậu về rồi à?" Dave mở video, cẩn thận quan sát xung quanh Lộ Bạch, dường như không có bóng dáng sư tử, anh ta mới lên tiếng nói: "Tôi lập tức đi đón cậu!"
"Ha ha, không cần đâu Trưởng trạm.
" Lộ Bạch cười, từ chối.
Lộ Bạch chỉ đùa với Trưởng trạm mà thôi, thực ra cậu vẫn còn một vài việc cần làm, hơnnữa cũng không quen chuyện người khác giương cờ gióng trống đi đón mình: "Tôi đói rồi, muốn đến nhà ăn một chuyến đã."
Dave hỏi: "Cậu đi nhà ăn nào? Tôi đi ăn với cậu, mời cậu một bữa."
Lộ Bạch nghĩ một lát, cảm thấy từ chối thì cũng không hay lắm: "Vậy cũng được, ở nhà ăn gần ký túc xá nhé?"
"Được."
Trong văn phòng, đột nhiên mọi người thấy được Dave vội vội vàng vàng cầm lấy áo khoác chạy ra ngoài.
Chuyện gì thế? Có tình huống khẩn cấp à?
"Sếp?"
"Không có gì, tôi đi ăn."
Mọi người: "???" Tuy rằng hết giờ thì nhà ăn sẽ đóng cửa, nhưng cũng đâu cần như thế.
Dave chạy đến nhà ăn số 16, quả nhiên đã thấy một chiếc xe địa hình nhỏ xinh kiểu cổ dừng ngay đó, cậu thanh niên người trái đất mặc đồng phục nhân viên cứu hộ đứng ngay cạnh xe, nét mặt vui tươi.
"Trưởng trạm!" Tuy Lộ Bạch rất kích động vì cuối cùng cũng gặp được một người quen, nhưng cậu là người Trung Quốc rất giữ kẽ, vì vậy chỉ tươi cười vẫy tay thôi.
Dave thì khác, anh ta là một người ngoài hành tinh sáng sủa nhiệt tình, anh lập tức chạy đến, giang hai tay ôm Lộ Bạch lên xoay một vòng, khiến Lộ Bạch giật mình ngơ ngác.
Ờ thì, Trưởng trạm thật nhiệt tình……
Nhưng mà có người hoan nghênh mình trở về đúng là rất vui, Lộ Bạch cảm động lắm.
"Vất vả rồi, Lộ Bạch.
" Dave đúng là hơi kích động, vì Lộ Bạch chính là người cứu mạng anh ta mà, nếu không có Lộ Bạch đúng lúc xuất hiện khiến mọi việc biến chuyển tốt, bây giờ chắc anh không còn đứng đây được rồi: "Cảm ơn cậu đã lập công cho Trạm."
Hơn nữa sau này hình thú của ngài Thái tử còn cần phải dựa vào Lộ Bạch nhiều.
Lộ Bạch được thả xuống, lại bị xoa tóc một hồi, cậu thốt lên một tiếng kêu ngạc nhiên, sau đó mới nhớ ra hẳn là Trưởng trạm nhắc đến con sư tử bị thương, cậu liền nghiêm túc đáp: "Không không không, đây là trách nhiệm của tôi mà.
" Tất nhiên là việc nên làm rồi.
Dave nhìn gương mặt còn ngây ngô của cậu, cười híp mắt.
Lộ Bạch vẫn nghiêm túc: "Trưởng trạm đã từng nói cần phải phát huy tác dụng của mình ở đây còn gì? Nếu không sẽ bị đá ra khỏi Trạm cứu hộ, tôi chỉ đang phát huy hết khả năng của mình thôi, nên làm mà."
"Ừ.
" Dave gật đầu, rất hài lòng với biểu hiện nghiêm túc của Lộ Bạch, lại không nhịn được thò tay xoa đầu cậu: "Tóm lại là cậu làm rất tốt, tôi là thầy cũng cảm thấy kiêu ngạo vì cậu."
Lộ Bạch nghe có người đánh giá mình cao như vậy thì lộ vẻ ngượng ngùng, thật là xấu hổ quá mà.
"Đi thôi, chúng ta đi ăn."
Họ đi vào nhà ăn số 16, cùng chọn món giữa một rừng thức ăn ngập tràn.
Lúc còn trong rừng phải tự mình nấu, hôm nay rốt cuộc cũng được ăn thức ăn của đầu bếp xịn nấu rồi, Lộ Bạch rất vui.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!