*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Thật ra thì Lộ Bạch còn muốn có một quyển album ảnh nữa, nhưng đây là nhu cầu cá nhân, đương nhiên không thể lấy hóa đơn về đơn vị được.
Vết thương của sư tử đã khỏi hẳn, sẹo cũng đã rụng vảy, lộ ra lớp lông mới, nhìn kỹ còn không thấy chút dấu vết nào nữa.
Sư tử đã khỏi hẳn không hổ là vua của rừng rậm, tốc độ nó chạy ở ngoài nếu dốc hết sức có thể đạt đến 60 – 70 kilomet/giờ, Lộ Bạch lái xe đuổi theo không kịp cũng là bình thường.
Để chuẩn bị sẵn sàng cho việc rời khỏi đó, hôm nay Lộ Bạch không định cho sư tử ăn, cậu cùng sư tử ra ngoài đi dạo, hy vọng có thể nhìn thấy sư tử đi săn trở lại.
Đến giờ cơm, sư tử hiển nhiên là đã không ngồi yên được nữa, nó đi vòng quanh Lộ Bạch, thỉnh thoảng còn giả vờ hù dọa, Lộ Bạch biết nó đói nhưng vẫn thản nhiên như không, chỉ liếc nó một cái: "Mày đã khỏe hẳn rồi, tao không thể cứ cho mày ăn mãi được, sau này mày phải tự đi săn mới có cái ăn."
Thật ra cậu cũng rất sợ sau khi sư tử hoang dã bị nuôi nhốt thành quen rồi sẽ mất đi bản năng đi săn.
Vì vậy cậu mới lựa chọn nhanh chóng rời đi.
Có lẽ sư tử hiểu được Lộ Bạch nói gì, đôi mắt vàng kim của nó đảo qua đảo lại, phân vân một lát rồi lại quấn lấy Lộ Bạch làm nũng, giống hệt một đứa trẻ.
"Đi săn mồi đi." Đáng tiếc là Lộ Bạch rất chuyên nghiệp, tuyệt nhiên không mềm lòng.
Sau cùng thấy Lộ Bạch vẫn mặc kệ, sư tử bự gầm gừ một tiếng rồi mới quay đầu bỏ đi một cách rất không tình nguyện.
Sư tử không phải là loài mãnh thú giỏi chịu đói, một khi bị đói thì thể lực của chúng sẽ giảm sút nhanh chóng, vì vậy chúng phải nắm bắt cơ hội, tranh thủ từng giây để đi săn, bằng không sẽ bị cái chết đe dọa.
Lộ Bạch đi theo từ rất xa, theo mãi tận hai hay ba cây số, đến trong lùm cây bụi dưới mấy gốc cây hợp hoan, cuối cùng cũng phát hiện ra một đàn linh dương.
Là linh dương Gazelle, một trong những con mồi mà mãnh thú ưa thích, chúng lớn hơn loài Madoqua một chút, nặng khoảng 50 – 60 cân, linh dương Gazelle trưởng thành không phải dễ săn.
Mấy ngày nay sư tử được con người cho ăn, đã lâu không được giãn gân cốt, nhưng nó hoàn toàn không lúng túng chút nào, bước chân vẫn rất thong thả.
Sau khi phát hiện con mồi nó cũng không vội đi săn ngay, mà quan sát xung quanh, đến khi phát hiện ra một con Gazelle lạc đàn mới chậm rãi tiếp cận.
Lộ Bạch đứng rất xa, chỉ sợ sẽ làm phiền kế hoạch đi săn của sư tử, cậu nín thở, mở chức năng quay phim của máy chụp hình, phóng lớn khung hình lên, quay lại cuộc đi săn này.
Trong rừng rậm, sư tử đực dù là vua thì chúng cũng không sở trường đi săn, vì đó là công việc của sư tử cái, sư tử đực chỉ phụ trách đành nhau giành địa bàn và đi gieo giống mà thôi.
Lộ Bạch rất lo sư tử lần đầu ra quân đã bất lợi, tay không mà về, nhưng cậu đã sai rồi, con sư tử đực có sức bật rất mạnh, một khi đã xác định mục tiêu thì cơ thể khổng lồ liền nằm úp sấp trong bụi cỏ, vào giây phút mà nó đột nhiên xuất hiện thì chẳng khác gì mũi tên rời khỏi nỏ, nhanh chóng tấn công con linh dương Gazelle.
Lúc này, mỗi một thớ cơ của sư tử đều đang vận động cao độ, phát ra sức mạnh khổng lồ, chỉ nhìn bằng mắt thường cũng có thể thấy tốc độ của nó nhanh đến thế nào.
Chỉ vừa chạm mặt linh dương Gazelle là sư tử bự đã đuổi kịp nó, cú ngoạm vào cổ con linh dương có sức cắn kinh người, con vật lập tức mềm oặt đi.
Đây là lần đầu tiên trong đời Lộ Bạch được quan sát sư tử đi săn trong khoảng cách gần, cậu trợn mắt há miệng, trong lòng tràn đầy cảm xúc mạnh mẽ.
Khi cậu còn đang ngẩn ra, sư tử đã kéo con linh dương Gazelle trên mặt đất, chờ con mồi chảy hết máu, không còn vùng vẫy nữa.
Sư tử nhả cái cổ linh dương còn chảy máu ra, thở hồng hộc rồi hắt xì một cái, sau đó đứng lên đi vòng quanh con vật mấy vòng, đôi mắt thú nhìn về phía Lộ Bạch đằng xa.
Quá mạnh mẽ, đúng là vũ khí sát thương mà.
Lộ Bạch vẫn còn chìm trong cảm xúc chấn động, mãi một lúc sau mới chạy đến.
Lúc này miệng sư tử dính đầy máu, nó nằm ngay cạnh con linh dương Gazelle, chậm rãi cắn bụng con mồi.
Mùi tanh của nội tạng bốc lên khiến Lộ Bạch không thể không nhăn nhó, dùng tay bịt mũi: "Khụ, mày cẩn thận đừng có cắn rách ruột đó, thúi lắm đó nha……"
Nói đến đây, Lộ Bạch lại nhớ đến một đoạn rất không hài hòa, trên tin tức từng nhắc đến một tình huống rất là không may mắn, chính là…… một con sư tử dúi đầu vào hậu môn của con mồi, sau đó không kéo ra được, chết ngạt luôn.
Khụ……
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!