*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Dưới sườn núi, đàn ngựa dù có nghe thấy tiếng sói hú, nhưng vì ít khi bị cả bầy sói tấn công, nên chúng không hề để mắt đến sói. Huống hồ gì đây chỉ là một con sói đơn độc.
Sói tuyết xả hết tâm tình xong, ngẩng đầu lên nhìn thanh niên trên lưng ngựa, thấy Lộ Bạch đã quan sát mình từ lâu, nó vẫy nhẹ cái đuôi trắng xù lông của mình. Xem ra sói tuyết rất vui vẻ.
Hai bên nhìn nhau rồi, Lộ Bạch xuống khỏi lưng ngựa, vừa cười vừa v**t v* ngựa bạch đã chở mình lên đây: "Cảm ơn mày nha ngựa bạch! Rất vui được làm quen với mày!"
Gió lạnh trên sườn núi thổi tung tóc thanh niên, cũng thổi qua bờm ngựa bạch, và lay động cả bộ lông dày của sói tuyết.
Ngựa bạch hí lên một tiếng, miệng dụi vào người Lộ Bạch.
"Được! Mày về đi!" Lộ Bạch vỗ Ngựa bạch: "Đàn của mày đang chờ kìa!"
Cuộc hội ngộ tuy ngắn ngủi, nhưng mang lại niềm vui rất lớn. Lộ Bạch chưa bao giờ hy vọng sẽ mãi mãi ở bên các loài động vật, vì được gặp gỡ đã là tuyệt vời rồi.
Ngựa bạch trẻ tuổi tuấn tú chớp mắt rồi lắc đầu, dường như có trí khôn, nó dừng bên Lộ Bạch chốc lát, l**m tóc cậu rồi cuối cùng mới cất bước, chạy xuống sườn núi trong tư thế tao nhã và kiêu ngạo.
"Hẹn gặp lại!" Lộ Bạch thật lòng hy vọng sẽ có ngày họ gặp nhau lần nữa.
Tiễn ngựa bạch trở về đàn xong, ánh nắng ở nơi chân trời dần trở nên chói mắt, hơi nước trong không khí đã tan hẳn. Lộ Bạch quay đầu nhìn sói tuyết đang nheo mắt hưởng thụ gió mát, nở nụ cười vui sướng với nó, cảm giác này thật tuyệt.
"Trắng Bự đi thôi, chúng ta đi xem thử."
"Ư."
Họ chầm chậm đi trên sườn núi, cùng ngắm phong cảnh thiên nhiên xung quanh. Buổi sáng làm người ta muốn biểu đạt một điều gì đó.
"Mày rất mạnh mẽ, tao tin bây giờ mày đã chấp nhận đi cùng tao đến một nơi xa lạ, một nơi có đông con người, để chữa trị cái chân." Lộ Bạch đi rồi chợt nửa quỳ nửa ngồi xuống trước mặt sói tuyết, nhìn thẳng vào đôi mắt màu lam của nó, nói bằng giọng thành khẩn: "Tao biết mày vô cùng cảnh giác, không tin con người, nhưng tao mong rằng mày sẽ tin tao, tao hứa với mày, tao sẽ coi trọng mày như bản thân mình."
Sói tuyết đứng trước Lộ Bạch, mắt nó sâu thẳm nhìn chăm chú, trông hết sức tình cảm. Thật lâu sau đó, nó mới tiến lên phía trước, gác cằm trên vai cậu: "Ử."
Lộ Bạch mỉm cười, vươn tay ôm lấy cổ sói tuyết, cọ mặt vào mớ lông xù lên của nó: "Cảm ơn mày đã tin tao."
Nhận được lời đồng ý của sói tuyết thì không còn gì để do dự nữa, Lộ Bạch lập tức liên lạc với cấp trên, Samuel, người luôn ủng hộ mình.
Cuộc gọi kết nối rồi, cậu vội nói: "Điện hạ, ngài đến đón tôi và sói tuyết về Trạm cứu hộ được chứ?"
Samuel hơi sửng sốt, hỏi lại: "Bây giờ à?"
"Đúng vậy." Lộ Bạch hơi kích động một chút, vừa v**t v* sói tuyết vừa đáp: "Tôi đã hỏi ý và sói tuyết đồng ý rồi, nó chịu theo tôi về Trạm cứu hộ để điều trị."
Nếu đây là ngày đầu tiên quen biết Lộ Bạch, Samuel sẽ không tin trong vũ trụ sẽ có người nào đó thành lập và duy trì được mối quan hệ kỳ diệu với động vật như vậy. Nhưng sau nửa năm gặp Lộ Bạch, anh đã không còn nghi ngờ gì với yêu cầu và báo cáo của cậu nữa: "Được, tọa độ."
Lộ Bạch gửi tọa độ của mình đi.
Cùng lúc đó, tại bộ phận y tế của Trạm cứu hộ, tất cả bác sĩ nhận được mệnh lệnh gấp rút chuẩn bị tiến hành ca mổ. Các bác sĩ từng điều trị cho Oliver ở bệnh viện Trung tâm Đế quốc cũng được mời đến hội chẩn. Con người khi ở hình người và hình thú có sự khác biệt, nhưng cũng có tương đồng, phương hướng điều trị vẫn như nhau.
Samuel đích thân lên máy bay, không dẫn theo bất cứ ai.
–
Nếu bay trên vùng đất rộng sẽ dễ gặp phải ưng ngỗng, cú mèo vẫn còn là đứa trẻ mới lớn thích ở trong rừng hơn, vì có thể tránh bị săn mất. Mãi đến khi nghe được tiếng gọi của Lộ Bạch, Bé Quần Bó ham chơi mới tung cánh bay ra. Từ xa, nó đã thấy được Samuel, vậy là đáp thẳng lên vai anh, thân thiết kêu kíu kíu.
Ngài Thân vương vốn ít nói tất nhiên sẽ không học theo Lộ Bạch mà trả lời Bé Quần Bó, anh chỉ bình thản liếc nó một cái, nhận xét: "Mập lên rồi."
Lộ Bạch cười gượng: "Vì ở ngoài này không có ai kiểm soát đồ ăn của nó." Chưa kể là nhóc này thích mang đồ ăn về cho mọi người, mà chẳng ai chịu ăn thì chỉ có thể tự ăn một mình, không mập cũng lạ.
Ban đầu, sói tuyết thấy máy bay và Samuel xuất hiện thì khá cảnh giác, nhưng được Lộ Bạch an ủi, bây giờ đã có thể thoải mái đứng yên. Hơn nữa Samuel cũng không đặc biệt chú ý đến nó, Bé Quần Bó đến là người đàn ông có khí thế phi phàm này quay lên máy bay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!