*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Nghe nói loài sói khi không muốn làm gánh nặng cho cả đàn thì sẽ lựa chọn tuyệt thực.
Sau khi nhận được nhiệm vụ, Lộ Bạch đã tranh thủ tìm hiểu rất nhiều tư liệu về sói ngay trong đêm, nên khi thấy sói tuyết tuyệt thực là cậu sốt ruột ngay. Vậy nên không thể trách cậu bạo lực, trừ ép buộc nó ăn, cậu không nghĩ ra cách nào khác hơn.
Động vật ăn thịt có sự khát khao bẩm sinh với thịt, một khi thịt tươi chạm đến lưỡi, nụ vị giác tiếp nhận mùi vị, nước bọt của chúng sẽ tự động tiết ra nhiều hơn. Nhưng một con sói đã quyết định tuyệt thực, tất nhiên có khả năng kìm nén được, trừ khi là có một thứ gì đó quan trọng hơn gây ảnh hưởng khiến nó phải thay đổi ý định.
Sói tuyết rất nhạy bén, nên nó cảm nhận được dao động cảm xúc của Lộ Bạch, có nóng ruột, bất lực và lo lắng. Nó không thích cảm xúc tiêu cực của cậu, nó thích Lộ Bạch mỉm cười dịu dàng. Thực hiện yêu cầu của người kia sẽ thay đổi được trạng thái này, sói tuyết thông minh dường như đã hiểu ra.
Nhưng thức ăn thì có hạn.
Sói tuyết lo lắng nhìn Lộ Bạch bằng đôi mắt xanh lam sâu thẳm: "…" Rồi sau cùng nó vẫn ăn miếng thịt do cậu đưa tới, rồi l**m sạch vết máu trên tay cậu. Số thịt còn lại thì nó không chạm đến.
"Ăn thêm đi." Lộ Bạch vội vàng cầm một miếng khác lên. Cậu tưởng lời đe dọa của mình đã có tác dụng, nên tiếp tục duy trì giọng điệu nghiêm khắc. Chỉ đến khi đút hết một chậu thịt, cậu mới mỉm cười: "Trắng Bự ngoan lắm." Lần này cậu đổi sang giọng ôn hòa, giơ tay vuốt túm lông dài bên tai sói tuyết.
Sói tuyết nghiêng đầu cọ vào tay cậu, rồi mới l**m mép rửa mặt, trông như rất thích sạch sẽ. Thì ra là vậy nên một con sói tàn tật mới sạch sẽ trắng tin như lần đầu gặp mặt, thật là một chú sói kén chọn.
"Chân mày băng bó một buổi tối rồi, để tao xem thử khôi phục đến đâu." Lộ Bạch mở băng vải trên chân sói tuyết, kiểm tra xem có dấu hiệu nhiễm trùng ch** n**c hay không.
Tiến triển khá tốt, vết thương bắt đầu kết sẹo.
"Hồi phục nhanh lắm, thể chất của Trắng Bự cũng khá." Lộ Bạch đổi thuốc và băng vải mới cho nó, rồi lại xoa bóp nguyên cái chân nhằm giữ sức sống cho cơ bắp, ngoài ra, làm vậy có lẽ sẽ giúp sói tuyết dễ chịu hơn.
Quả nhiên, trong lúc Lộ Bạch xoa bóp, sói tuyết dần dần chuyển từ tư thế nằm sấp sang nằm ngửa, hai chân trước trắng bóc rụt lại trước người, không khác gì một chú chó bự thân thiết với con người.
"Thích không?" Lộ Bạch mỉm cười hỏi. Cậu quyết định sẽ xoa bóp cho nó thêm một thời gian nữa.
Trắng Bự hé miệng, cho cậu cảm giác là nó đang khá vui vẻ. Xem ra ăn no uống say lại có người cưng nựng là cuộc sống lý tưởng của mọi loài động vật họ chó.
"Thật không? Vui là đúng rồi." Lộ Bạch nói rất chân thành: "Chân của mày vẫn còn chữa trị được, chúng ta lại không thiếu đồ ăn, cần ăn uống thì phải ăn uống, cơ thể và tinh thần đều phải giữ trạng thái tốt, sau đó chúng ta lên bàn mổ, nhắm mắt rồi mở mắt ra một cái là chân mày sẽ lành, điều trị thêm vài ngày là lại về với tự nhiên, chạy nhảy săn bắt như thường, mày nói đúng không?"
Sói tuyết không biết nói chuyện, chỉ nhìn Lộ Bạch mãi, tưởng chừng như đang lắng nghe nghiêm túc lắm.
Tất nhiên, Lộ Bạch biết khi giao lưu với động vật, ngôn ngữ không quan trọng lắm, bọn lông xù thông minh sẽ nắm bắt được ý của cậu nhờ vào những biểu hiện khác, biết cậu muốn nói gì. Cũng giống như cậu dựa vào ngôn ngữ hình thể của chúng để hiểu được điều chúng muốn biểu đạt. Đây là một phương thức giao tiếp rất kỳ diệu và ấm áp.
Dỗ cho Trắng Bự với mối lo mình là gánh nặng ngủ say xong, Lộ Bạch mới dám thở phào, đi liên lạc với Max, hỏi tình hình mấy đứa nhỏ ở đồng cỏ sống có tốt không? Nhận được câu trả lời khẳng định, cậu mới yên tâm.
Theo nguyên văn lời của Max thì: "Hai con báo săn chung sống rất hòa bình với hàng xóm báo hoa, những ngày này hai bên đều bình yên vô sự, còn cho phép đối phương đi tuần tra lãnh địa của mình, quá là thần kỳ, báo hoa rõ ràng rất là kỳ quặc."
Thậm chí bây giờ các đồng nghiệp đang lo báo hoa đột nhiên trở mặt, lật tung con thuyền tình bạn.
Lộ Bạch an ủi rằng: "Con báo hoa ấy nhìn là biết đã trưởng thành, điềm tĩnh, tôi rất tin tưởng nó." Cậu cảm thấy mình rất có mắt nhìn bọn lông xù, đoán đâu trúng đó, chỉ cần tiếp xúc sơ qua là gần như có thể biết được tính tình của nó.
Tiểu đội xe địa hình vẫn sống rất bình thường sau khi Lộ Bạch đi. Chuyện đời khó lường, gấu đen ngày xưa chỉ biết đi theo sau sư tử và báo đen làm cổ động viên, nay đã trở thành đại ca lãnh đạo cả nhóm. Do gấu đã trải qua một lần Lộ Bạch tạm thời rời đi, so với Hai Hoa và Út Hoa ngơ ngác thì nó đã có kinh nghiệm đầy mình, vững tin rằng chỉ cần ở lại đây chờ thì cậu sẽ trở về.
Hàng ngày, tiểu đội ba đứa hợp tác với nhau, duy trì thói quen đi săn vào sáng sớm và xế chiều, thỉnh thoảng gặp báo hoa ở cách vách. Con vật tráng kiện này có khi lười biếng nằm trên cây nhìn chúng nó đi săn, cũng có lúc sẽ nhảy xuống thừa cơ loạn lạc để vớt cho mình một con kéo lên cây.
Chỉ có điều sau khi Lộ Bạch đi rồi, cạnh doanh trại không còn thức ăn từ trên trời rơi xuống nữa. Điều này là lẽ đương nhiên, không có cậu thì cớ gì báo hoa phải cho chúng linh dương miễn phí, không đuổi đi là tốt lắm rồi. Vùng lãnh địa dồi dào tài nguyên này đúng là nơi cư ngụ tốt nhất trong địa bàn quanh đây, đôi khi cũng có mãnh thú khác nhắm vào, muốn được chia phần, hoặc là trực tiếp đuổi luôn chủ nhân đi.
Không rõ báo hoa đã đóng đô ở đây bao lâu, sức mạnh thế nào, nhưng tóm lại là ba đứa lông xù không bao giờ phát sinh xung đột trực tiếp với nó, cũng luôn ghi nhớ lời dặn của Lộ Bạch, không đi trêu chọc báo hoa.
Buổi chiều ngày thứ ba sau khi Lộ Bạch đi vắng, trên đồng cỏ đã tan bớt cái nóng, gió nhè nhẹ thổi. Một con gấu đen và hai con báo hoa ăn no xong thì nằm dưới gốc cây l**m móng vuốt, ngủ gà ngủ gật. Tuy vậy, giấc ngủ này không thành, vì gió chiều đưa đến mùi của thú hoang xa lạ, k*ch th*ch dây thần kia của chúng. Cả nhóm dựng tai lên nghe ngóng, ngẩng đầu cảnh giác nhìn quanh, đồng thời xác định khoảng cách của mùi lạ.
Hiển nhiên là mùi đã ở gần trong gang tấc, ngay tại phạm vi lãnh địa của chúng, như vậy sao được?
Cả ba không cần suy nghĩ gì, lập tức đứng dậy, nhanh chóng chạy về một hướng. Chúng không hề xa lạ với mùi của kẻ xâm nhập, đây là một thế lực mạnh. Khi Lộ Bạch dẫn chúng di chuyển, cả bọn chưa bao giờ chọc vào linh cẩu, nhưng đây là lãnh địa của mình, nào có chuyện hai tay dâng lên cho người khác.
Báo hoa ở trong lãnh địa của mình cũng ngửi thấy mùi linh cẩu, đây là những kẻ rất phiền phức và đáng gờm, ngay cả nó cũng phải rất thận trọng. Một con báo hoa hiển nhiên không phải đối thủ của bầy linh cẩu, báo hoa đủ thông minh để không xung đột trực tiếp với linh cẩu, dù rất ghét bọn chúng đặt chân vào lãnh địa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!