Chương 46: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Nếu như cuộc rượt đuổi của báo săn chỉ có thể kéo chậm tốc độ của ngựa vằn, chứ không tạo thành tổn thương nghiêm trọng nào cho nó, thì một đòn của gấu đen, đã cho ngựa vằn đánh mất khả năng hành động hoàn toàn.

Gấu dùng tới tuyệt kỹ của mình là siết cổ. Nó c*n v** c* con mồi, sau đó lắc đầu qua lại như điên nhằm mục đích tăng thêm sức mạnh bằng quán tính, giúp răng cắm sâu vào phần thịt rất dai ở phần cổ động vật ăn cỏ và xé rách chúng. Khác với cách siết cổ kiểu lật mình của cá sấu, gấu quăng quật con mồi qua lại. Nếu con mồi không quá nặng, gấu thậm chí còn ngoạm nó lên để quật.

Giống như trong bộ phim Người về từ cõi chết mà Lộ Bạch từng xem, diễn viên nam chính Leonardo DiCaprio có cảnh gặp phải gấu trong rừng rậm, khi đó anh ta đã giả chết, nằm bất động trên mặt đất. Nhưng con gấu nâu đó vẫn tấn công anh ta, ngoạm lên rồi quăng quật lên xuống đến gần chết.

Khí quản bị vỡ ra khiến máu chảy ngược vào trong là cầm chắc cái chết, con ngựa vằn nặng gần 500kg nhanh chóng ngã gục xuống. Gấu đen đã giành thắng lợi dùng hai chân trước ấn chặt ngựa vằn, rồi ngước cái mõm dính đầy máu lên, việc đầu tiên nó làm là tìm bóng dáng nhân viên cứu hộ. Hai chú báo săn mệt thở hồng hộc, cuối cùng cũng chịu nhả ra, nằm xuống bên cạnh mà thở.

Trận chiến vừa rồi đã tiêu hao rất nhiều thể lực của chúng, nhưng không uổng công chút nào, con ngựa vằn ngon lành này đúng là niềm vui lớn.

Mọi việc đã kết thúc, nhân viên cứu hộ ban đầu chỉ đứng xa xa nhìn vội vàng chạy tới, ống kính cũng kéo gần lại giúp cho khán giả livestream được thấy khung cảnh rõ ràng hơn trước nhiều. Con gấu đang toát ra khí thế thắng lợi, dùng móng ấn lên người ngựa vằn đã cho họ hiểu ra, trước kia nó bị chê cười là gấu lười chỉ biết ăn bám sư tử báo đen, nhưng sự đáng sợ của gấu không thua kém bất cứ loài mãnh thú nào cả. Nó vẫn là sự tồn tại khiến mỗi người bước vào vùng hoang dã phải sợ hãi.

Người xem trong khu bình luận mãi không thể bình tĩnh lại, cho đến khi Lộ Bạch thở hắt ra một hơi, âng tay xoa đầu gấu đen: "Vất vả rồi, Then Cửa, Hai Hoa Út Hoa…" Cậu xoa vuốt từng con, kiểm tra xem chúng có bị thương không, sau đó mới nghĩ đến việc xử lý con ngựa vằn ra sao.

Khán giả livestream lúc này cũng thở phào, dần định thần lại sau cuộc đi săn thần tốc tràn đầy k*ch th*ch kia. Rồi sau đó…

Bình luận: Then Cửa!!! Quá tuyệt vời!! A a a yêu nhất Then Cửa!

Bình luận: Trời đất, Hai Hoa Út Hoa quá giỏi! Chúc mừng ra trận thắng lợi…

Bình luận: Hai loài mãnh thú hợp tác, đúng là sự kết hợp hoàn mỹ của tốc độ và sức mạnh, cảm ơn nhân viên cứu hộ đã chia sẻ cho chúng ta những hình ảnh này.

Bình luận: Hai Hoa Út Hoa lẽ ra không nên nhắm tới con mồi cỡ lớn như vậy, thì ra là còn chiêu dự phòng, đúng là quá bất ngờ, nhưng mà hợp tác cũng là việc hợp lý, vì bọn chúng đều đang sống bên cạnh nhân viên cứu hộ mà!

Cuối cùng họ cũng hiểu ra, tất cả động vật sống bên cạnh Lộ Bạch đều sẽ xây dựng được tình bạn vượt qua giống loài, giống sư tử và báo đen trước kia vậy.

Trong bệnh viện số 1, phu nhân Công tước đẩy cửa phòng bệnh riêng của chồng, nhận thấy ông đã thức dậy từ sớm, không biết đang xem cái gì mà còn chưa phát hiện ra sự có mặt của bà.

"Anh yêu, anh đang xem Louis sao?" Nhìn vẻ mặt đáng yêu này, ngoài xem Louis ra thì còn ai nữa?

Công tước cuối cùng cũng nhận ra vợ mình đã đến, ông lại không kìm được cảm thán với bà: "Dù trước đó nhân viên cứu hộ chăm sóc Louis rất cẩn thận, anh đã vui lắm rồi, nhưng thấy cậu ấy khuyến khích Louis, để nó phát huy sở trường của mình như vậy, anh càng thích hơn."

Là một người cha, Công tước hy vọng con mình được bình yên, có người chăm sóc, nhưng đồng thời cũng muốn con mình có năng lực xuất chúng, được người khác tôn trọng. Cậu nhân viên cứu hộ tên Lộ Bạch này làm quá tốt, vừa rất tận tâm chăm sóc động vật, lại vẫn không quên khuyến khích chúng sống độc lập, trở thành tay săn mồi lợi hại trong rừng rậm. Công tước cũng hy vọng Louis trong hình người có một người như vậy bầu bạn, đó ắt hẳn là một hạnh phúc.

Nhưng Công tước cũng biết người có tầm nhìn như mình chẳng thiếu, dù cho Lộ Bạch rời khỏi Khu bảo tồn cũng không đến lượt Louis chiêu mộ.

Lộ Bạch: "Nào, mèo kén ăn, đã mấy ngày phải gặm thịt đông lạnh rồi, bây giờ cho tụi mày thưởng thức thịt tươi 100%." Cậu vừa nói vừa rút dao sắc ra, lấy chút thịt ra cho báo săn và gấu ăn trước.

Hai Hoa và Út Hoa vô cùng hào hứng, vào lúc nhân viên cứu hộ lấy thịt thì cứ đi vòng quanh cậu, bộ mặt dính đầu máu chăm chú nghiêm túc vô cùng, nhưng trông lại giống mèo con đang chờ bú, hoàn toàn chẳng có vẻ hung hăng như vừa rồi. Then Cửa thì không hề kén chọn, hôm nay chiến đấu rất high, nên nằm bẹp ra bên cạnh lưng ngựa vằn, cắn xé ngấu nghiến.

Khung cảnh chia sẻ thức ăn này khiến bầu trời và không khí trở nên dịu dàng hẳn lên. Mặt trời đã lên hẳn, ánh nắng ban mai chiếu xuống thảm cỏ, một buổi sáng không quá mát mẻ đã mở màn như thế.

Nhóm lông xù ăn xong, Lộ Bạch cho Then Cửa giúp mình vận chuyển thịt, cậu cũng tự vác một phần. Hai Hoa và Út Hoa thong thả theo sau, cảnh giác xem có kẻ địch nào tới gần hay không.

Trở về xử lý thịt xong đâu đấy, nhân lúc nhiệt đổ buổi sáng không cao quá, tiểu đội xe địa hình tiếp tục lên đường.

Đến gần trưa, nhóm Lộ Bạch phát hiện ra một con lửng mật. Loài động vật này có bộ lông đen nhánh toàn thân, chỉ riêng một chỏm đầu kéo dài tới đuôi là có màu trắng, nên được giang hồ gọi là gã du côn. Thân hình nó không lớn, nặng chỉ khoảng 10 ký, được tặng danh hiệu ngầu lòi như vậy là vì chúng không màng sống chết, không vui là đánh. Đã từng có trường hợp sư tử của Khu bảo tồn nhìn lửng mật thâm một cái từ bên kia lưới thép, lửng mật liền đào đất cả đêm chỉ để vào trong đánh nhau với sư tử.

Tóm lại, những ai từng xem chương trình thế giới động vật đều biết: thảo nguyên châu Phi có bình yên không là do lửng mật quyết định.

Ba cục lông xù rõ ràng là tò mò với lửng mật, khiến Lộ Bạch sợ hết hồn, phải giục chúng đi mau, nhìn cái gì mà nhìn chứ, săn được một con ngựa vằn thì nghĩ mình có thể đánh với gã du côn à?

Đường đi chỉ có bấy nhiêu, gã du côn cũng dừng lại, con mắt ti hí nhìn ba mãnh thú, dường như đang thở ra câu hỏi: Nhìn cái gì? Nếu ba con mãnh thú mà dám đám lại bằng ánh mắt "nhìn mày thì sao", nó sẵn sàng từ bỏ cái mạng này, cho mãnh thú biết cái gì là lửng khả sát, bất khả nhục.

Không khí giữa bốn con vật căng như dây đàn.

Cũng may là ba cục lông không coi lửng mật như mối đe dọa, cũng không nghĩ nó là thức ăn, bọn chúng nghe tiếng gọi của Lộ Bạch thì liền bỏ qua gã du côn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!