Chương 45: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Báo săn và gấu đen đang uống nước ở phía thượng du bị giọng nói hào hứng của nhân viên cứu hộ thu hút, ba đôi mắt tròn xoe không hẹn mà cùng nhìn sang.

Lộ Bạch thoáng chốc được thấy ba cái đầu xếp thẳng hàng. Cậu biết mấy đứa lông xù này không hiểu gì cả, nhưng vẫn chia sẻ thông tin với chúng: "Chúng ta có nhiệm vụ, à không… không phải…"

Lộ Bạch nhớ ra đây là nhiệm vụ của cậu, chứ không phải của chúng nó. Nơi sói tuyết xuất hiện chắc chắn là khá lạnh, mà báo săn còn đang bị thương, dù nó khỏe mạnh thì hai anh em này cũng không nên đi theo xe địa hình mãi. Nghĩ đến vấn đề này, nhân viên cứu hộ vừa mới hưng phấn lại buộc phải nghiêm túc, nên sắp xếp sao mới tốt đây. Cái chính là vết thương của báo săn ít nhất phải nghỉ ngơi thêm vài ngày mới ổn.

Lộ Bạch còn đang rối rắm, hai chú mèo bự lần lượt tiến về phía cậu. Bàn chân đặt trên lớp đá cuội, từng bước từng bước vừa biếng nhác vừa tao nhã, gương mặt đầy lông cũng toát lên vẻ thỏa mãn vì được ăn no uống say, đầu lưỡi đỏ hồng thỉnh thoảng vươn ra l**m mép. Cậu vừa tắm xong, thay bộ đồng phục mới hoàn toàn, tỏa ra mùi của nắng và nước giặt. Báo săn không quen với mùi này, chúng ngửi lại mùi trên người Lộ Bạch để có thông tin, sau đó lấy đầu dụi lên, vừa dụi vừa phát ra tiếng rừ rừ hài lòng, coi như là đạt được thành tựu tự nựng chính mình!

Lộ Bạch định thần lại, vừa xoa báo săn với vẻ mặt phức tạp, vừa thì thầm: "Tao không thể ở lại đây quá lâu, xem ra chỉ có thể dẫn tụi mày theo một đoạn." Cậu tin rằng chỉ cần tiếp tục đi theo nguồn nước, phía trước sẽ có lãnh địa tốt hơn, rồi sẽ tìm được nơi dừng chân tốt nhất cho anh em báo săn.

Nghĩ đến là làm, Lộ Bạch trở lại thu dọn thùng xe địa hình cho rộng rãi… Thời gian cậu ở trong rừng ngày càng lâu thì những đồ dùng sinh hoạt cũng càng nhiều, giống như khi người ta mua nhà vậy, nhà mới thì lúc nào cũng gọn gàng, ở càng lâu thì rác càng đầy, khụ khụ. Trước kia thùng xe đủ chứa cả sư tử bự và báo đen, bây giờ chắc chắn không đủ, hai con báo săn đã là chật chội.

Chợt, Lộ Bạch dừng tay lại, cậu nghĩ hình thể của báo săn khá nhỏ, sao không cho nó ngồi trên ghế phó lái nhỉ? Ghế phó lái khá rộng, một con báo săn ngồi là dư.

"Bé ngoan…" Lộ Bạch nói với con báo săn bị thương: "Nào nào, chúng ta ngồi xe, tao dẫn tụi mày đi tìm lãnh địa tốt hơn, tin tao đi."

Báo săn: "Rừ rừ…" Nó nhìn Lộ Bạch chăm chú, thỉnh thoảng còn ngáp một cái, chìa hết răng nanh ra, nhưng trong mắt nhân viên cứu hộ thì nó đáng yêu hết sức. Cái vẻ ngây ngô này quá dễ thương, trông như rất dễ lừa gạt vậy!

"Tầm nhìn ở ghế lái rất tốt đó, ghế da còn dễ chịu nữa, có máy lạnh luôn, thoải mái hơn chạy trên đất nhiều." Lộ Bạch mở cửa xe ra, vỗ cái ghế: "Mèo bự nè…"

Báo săn theo Lộ Bạch đến bên cửa xe, thò đầu nhìn vào trong. Lộ Bạch vỗ ghế không biết chán, nói chuyện với nó. Đúng là không phụ lòng người, bé ngoan báo săn này tò mò giống hệt tất cả mọi loài động vật họ mèo, nhảy lên ghế phó lái tìm tòi.

"Tao đóng cửa nha, sẽ lên với mày liền thôi." Lộ Bạch nói với nó, rồi liên tục dùng tay v**t v* an ủi, đảm bảo có thể đóng cửa lại được. Đây là đãi ngộ cho thương binh, còn mấy đứa lông xù khác thì thôi đi, nhân viên cứu hộ vô tình chỉ để lại cho chúng một câu: "Đi theo nha, đừng có rớt lại." Lỡ mà rớt thì bỏ luôn, cậu sẽ không nhặt lại đâu!

Báo săn ngồi trên ghế phó lái nhìn Lộ Bạch qua lớp kính xe. Chờ cậu lên buồng lái, nó lại quay đầu sang ngay.

"Tao lên rồi." Lộ Bạch mỉm cười, để an ủi nó lần nữa, cậu nghiêng người về trước hôn lên cái đầu lông xù đó, nói: "Tao không thắt dây an toàn cho mày đâu, lát nữa tự mày giữ thăng bằng, không thì nằm xuống sẽ thoải mái hơn."

Lái xe trong rừng rất xóc nảy, vì vậy nên chiếc xe địa hình này có cài đặt thêm chức năng chống rung lắc rất mạnh, so với loại thường thì ổn định hơn nhiều.

Nhân viên cứu hộ đeo găng tay lái xe vào, điều chỉnh máy định vị, chuẩn bị xong xuôi đâu đấy rồi mới ló đầu ra cửa sổ kêu lên: "Lên đường thôi, nhớ theo sát!" Rồi cậu cho xe chạy.

Then Cửa là tay già đời rồi, xe địa hình vừa đi là nó biết phải chạy theo, nhưng còn con báo săn kia thì rõ ràng chưa từng trải qua tình huống này, vẫn còn đứng yên tại chỗ ngơ ngác. Có lẽ trong lòng nó đang nghĩ: Há? Anh em của ta đâu?

Sau một ngày hai đêm ở cùng nhau, Then Cửa lương thiện hiền hòa đáng yêu đã xem báo săn như đồng đội của mình. Nó nhận ra một con báo săn bị rơi lại, có vẻ không hiểu lắm, nhưng đôi mắt mơ màng kia lại như đang tỏa ra tia sáng thông minh. Lần này thì không cần nhân viên cứu hộ phải lên tiếng, Then Cửa lập tức quay trở lại, đến phía sau lưng báo săn để đuổi nó.

Báo săn ban đầu còn ngơ ngác, sau khi bị gấu đuổi thì dường như hiểu ra ngọn ngành rồi, thế là cùng gấu kết bạn lên đường. Mèo bự có chân dài chỉ cần đi nhanh hơn bình thường là theo kịp xe địa hình, nhưng Then Cửa thì chân vừa ngắn vừa thô, chỉ mong mình có thể lăn theo. Còn chú mèo bự trên ghế phó lái thì tròn mắt tò mò nhìn phía trước, chẳng bao lâu sau đã thích ứng với cảm giác được ngồi xe.

Lộ Bạch khẽ cười, lấy một cái kẹo m*t ra, dùng răng mở vỏ kẹo, là mùi mâm xôi đỏ rất thơm rất ngọt.

Thời gian tốt nhất để đi đường phải là trước 11 giờ trưa, sau đó chắc chắn phải dừng lại để tìm chỗ nghỉ ngơi. Báo săn chịu nóng kém hơn gấu, rất dễ mất nước, nhưng với tốc độ lái xe của ông già hiện nay thì chỉ là giải trí với báo săn mà thôi. Chúng bẩm sinh đã thích nghi với việc đi xuyên rừng rậm, trên đường gặp được bụi cỏ um tùm nào đó còn tranh thủ bắt thỏ này nọ.

Báo săn cẩn thận nhắm trúng một hướng, động tác nhảy lên rồi ấn xuống rất hài hước. Rất nhiều loài động vật biết làm như vậy, dù là họ chó hay họ mèo, trong mắt chúng là nghiêm túc săn mồi, còn với con người thì lại là vui đùa.

Chú báo săn bị thương nhìn qua cửa kính, thấy anh em nhà mình nhảy nhót giữa bụi cỏ để bắt thỏ thì tròng mắt giãn cả ra. Còn báo săn vừa bắt được mồi thì ngậm con thỏ trong miệng một khoảng thời gian, đến nỗi Lộ Bạch tưởng rằng sẽ được chứng kiến tình anh em cảm động đất trời, nào ngờ nó lại ăn luôn con thỏ, ăn sạch…

Gấu không thèm thịt thỏ, thật ra, nó thích ăn thực vật hơn nhiều, nhất là những loại có vị ngọt! Gần đây được cho ăn thịt liên tục vài ngày, gấu thèm ăn đồ ngọt rồi. Then Cửa lắc mông vừa đi vừa ngẩng đầu lên hít hà, tìm kiếm đồ ngon quanh đây. Có thể nói rằng hôm nay gấu khá may mắn, vào buổi trưa, nhân viên cứu hộ chọn xong nơi dừng chân nghỉ ngơi bên cạnh một cây sung ngọt.

Sung ngọt trong rừng nguyên sinh rất lớn, trên cành cây thật thô là những quả chín màu đỏ treo lủng lẳng. Đây cũng là mùa để ăn sung ngọt, một số đã chín rơi xuống đất, tỏa ra mùi hương thơm ngọt, nhưng cũng hòa quyện với mùi hơi thối của trái cây.

Lộ Bạch chưa dừng xe thì gấu đã chạy đến dưới gốc cây ngó nghiêng, với loài táo dại tương đối mảnh mai, nó có thể dùng sức mà lắc, nhưng cây sung ngọt này quả thật là cây khổng lồ, mười con Then Cửa cũng không thể lắc nổi.

Lộ Bạch cuống xe, thả mèo bự ra, rồi đi hái sung ngọt. Cây sung ngọt không thẳng cũng không cao, đứng bên cạnh là hái được trái rồi.

"Đừng vội, chờ tao kiểm tra đã." Đồ trong rừng không ai dám chắc, mỗi lần muốn bỏ gì đó vào miệng, cậu đều phải xét nghiệm trước xem có vấn đề gì không. Lộ Bạch lấy dao gấp ra cắt một miếng, rồi dùng dụng cụ mini mang theo bên mình để kiểm tra, chỉ cần mục chất có hại không vượt quá chỉ tiêu là có thể ăn được. Nhưng dù là thứ vô hại, nhân viên cứu hộ cũng không dám cho gấu ăn quá nhiều, sung ngọt đã chín rất ngọt, chắc chắn là lượng đường vượt tiêu chuẩn.

Then Cửa nhận được quả sung ngọt của mình, cầm bằng hai tay đưa lên miệng ăn, mỗi lần một trái, Lộ Bạch thậm chí còn không biết nó có nếm được vị gì không. Trái trên cây nặng trĩu cành, vừa đỏ vừa tròn, quả thực là rất ngon miệng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!