*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Ngay cả người chăm chỉ siêng năng như Lộ Bạch, cũng mắc hội chứng thứ hai. Cậu vừa trở lại từ chuyến du lịch bên ngoài, trái tim vẫn còn lưu luyến thế giới phồn hoa đô hội kia, thử hỏi, ai mà không thích đi chơi ngồi khoang hạng nhất, tối ngủ trong phòng tổng thống chứ! Cảm giác đó thật tuyệt vời.
Lộ Bạch ngồi cạnh Then Cửa, chia nhau mỗi bên nửa trái dưa hấu, một gặm bằng miệng, một múc bằng thìa. Gấu thì vừa ăn là không dừng miệng được, còn người thì đang thao thao bất tuyệt về chuyến đi chơi vui vẻ đặc sắc của mình.
Then Cửa không có hứng thú với đi dạo phố và mua đồ, chỉ thỉnh thoảng liếc về miếng dưa trên tay nhân viên cứu hộ, dám cược nguyên một con Then Cửa là cậu không ăn hết.
"Sao Thần Vương đúng là phát triển, thật sự có thành phố trên không đấy, chậc chậc, cảm giác được ăn cơm trên đó tuyệt vời lắm nhé, nhìn ra cửa sổ là cả một biển mây…" Lộ Bạch ngẩng đầu 45 độ vừa nhìn trời vừa nhớ lại, cười xong thì ngậm cái thìa lầm bầm: "Cũng tại vì nhớ mấy đứa nhiều lông mày đó, nên tao mới phải nén đai chấm dứt kỳ nghỉ mát sớm hơn dự định."
Nói rồi cậu lại cười, gấu thì hiểu gì chứ: "Then Cửa…" Lộ Bạch cúi đầu, nhìn thấy một cái đầu gấu đang gắng sức chiến đấu trên nửa quả dưa hấu của mình.
"Này!" Nhân viên cứu hộ giơ thìa lên, cậu mới ăn có mấy miếng.
Dưới bóng cây râm mát là một chiếc quạt năng lượng mặt trời nhỏ xinh, có thể tạo ra luồng gió lạnh rất mạnh… một thứ đồ dùng tốt mà cậu mua được khi đi nghỉ, rồi mang hóa đơn về cơ quan. Bây giờ nghĩ lại, cũng may là sếp dẫn cậu đến trung tâm điện máy. Ờm mà, đi nghỉ mát thì vào trung tâm điện máy làm gì nhỉ?
Trừ quạt năng lượng mặt trời, cậu tìm được cả sản phẩm chống nắng siêu xịn phiên bản vũ trụ, áo lót làm mát cần có cho mùa hè, toàn là hàng chuyên dụng cho những người phải làm việc ngoài trời. Loại áo lót này làm từ chất liệu mát lạnh như nước, mặc bên trong đồng phục, thỏa mái hơn trước kia nhiều. Lộ Bạch đến từ trái đất thì không biết loại vật liệu may mặc tự động làm mát này thật ra không có nhiều, thuộc loại tài nguyên hiếm có, chứ nếu không thì Trạm cứu hộ đã chuẩn bị cho tất cả nhân viên mỗi người một bộ rồi.
Tóm lại sau một chuyến đi, đồ dùng chống nóng của cậu đã tăng lên không ít. Bạn Nữu Hỗ Lộc
-Lộ Bạch hôm nay không muốn lên đường, cậu cùng Then Cửa lười biếng dưới gốc cây một ngày, thỏa thuận xong là ngày mai mới đi.
Trong rừng, lượng mưa vào mùa khô thật ra không phải là ít, cứ vài ngày sẽ có một trận mưa hoặc lớn hoặc nhỏ. Nhưng không khí thì đúng là rất khó chịu, vì nhiệt độ quá cao nên thành phần nước trong không khí cũng dễ bốc hơi đi mất, sống trong vùng khí hậu này, cuộc sống của tất cả mọi sinh vật đều rất khó khăn.
Then Cửa có dưa hấu và kem que để ăn, được ngủ trưa với quạt làm mát bên cạnh, có thể coi là sinh vật sung sướng nhất trong rừng rồi. Không có muỗi và côn trùng đeo bám, cuối cùng nó đã có thể ngủ với tư thế mà mình thích nhất, thậm chí còn vừa ngủ vừa hé miệng ra, cảm giác như đang cười.
Màn đêm buông xuống, một cái đèn ánh sáng tự nhiên được treo lên cành cây, chiếc sáng một khoảng chừng 2 mét vuông dưới gốc cây. Lộ Bạch không dám đốt lửa ở khu vực xa nguồn nước, chỉ dùng bếp điện để nấy chút đồ ăn, mì gà nấm đông cô cho thêm chút măng và một quả trứng, trông đã đủ thịnh soạn.
Trong cái chậu ăn bằng thép không gỉ của gấu đen là 5 ký thịt đã cắt lát, ba quả táo, hai cái bánh bắp. Để đảm bảo bộ lông sạch sẽ thơm tho, Lộ Bạch cho gấu mặc một cái tạp dề. Thông thường thì Then Cửa sẽ ăn sạch thịt trước, sau đó đến trái cây, cuối cùng là cầm bánh bắp lên gặm từ từ. Theo cách ăn này, lượng thịt tươi mà Lộ Bạch mang theo cũng chẳng đủ cho nó ăn mấy bữa.
"Ui… nóng quá…" Dưới gốc cây yên tĩnh, tiếng húp mì xì xụp của nhân viên cứu hộ vang lên, pha trộn với tiếng mài răng của gấu trên bánh bắp.
Bình yên và ấm cúng.
Thật ra trong vài ngày qua, đã có những kẻ mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào lãnh địa gần nguồn nước lại có con mồi dừng chân nghỉ ngơi này. Nhưng trước đó chúng không dám lại gần là vì báo đen đã từng dừng chân ở đây, để lại mùi hương có tính đe dọa rất mạnh, hiếm có loài mãnh thú nào trong rừng muốn nảy sinh xung đột với một con báo đen trong tuổi trưởng thành.
Sau khi báo đen bỏ đi, trời mưa vài trận, nước rửa trôi hết mùi của báo đen để lại, vùng lãnh địa tốt đẹp này chỉ còn lại mùi của gấu. Con gấu này cứ loanh quanh ở đây cả sáng lẫn đêm, cứ như là chủ nhân của nơi này đang tích cực đánh dấu phạm vi thuộc về mình. Tất nhiên nếu là đánh lẻ, mãnh thú cũng không dám đối đầu với gấu, trừ khi là những kẻ đáng thương đã cùng đường, cần phải tìm một nơi dừng chân ngay lập tức.
Một trong những kẻ đang nhắm vào vùng lãnh địa này là một đôi anh em báo săn hoang dã có cùng một mẹ, cả hai đều là báo đực, khoảng chừng bốn tuổi. Mọi người đều biết báo săn là loài sống gian khổ nhất trong rừng, vì chúng tuy có danh là mãnh thú ăn thịt, nhưng điều kiện bẩm sinh lại không đủ. Báo săn không có sức mạnh bộc phát của sư tử, cũng không có khả năng chịu đựng của báo hoa, lại càng thiếu móng vuốt sắc nhọn, móng của chúng vừa ngắn vừa cùn.
Đấy là chưa kể đến tướng mạo cũng rất là khó tả, hai vệt đen kéo từ mắt xuống cằm như nước mắt, nhìn là thấy đau khổ rồi. Điều kiện sức khỏe không đủ khiến cho việc tìm mồi của báo săn rất khó khăn, cần có thiên thời địa lợi nhân hòa mới mong tìm được miếng ăn. Điều rắc rối hơn nữa là con mồi của chúng còn thường bị những loài động vật khác chặn đường cướp mất, thường là vất vả săn về rồi chưa kịp ăn hai miếng đã mất sạch. Chính vì những lý do này, báo săn hoang dã sống đến bốn tuổi, một là nhờ may mắn có người mẹ đủ mạnh mẽ, hai là vì gene tốt nên cơ thể cường tráng.
Đôi anh em báo săn bốn tuổi này sống trong rừng cũng chỉ tạm ổn, nhưng dù sao cũng cố được đến bốn tuổi. Khoảng thời gian vừa rồi, đàn linh cẩu xuất hiện trên lãnh địa của chúng, nếu thân ai nấy lo thì đã không có gì để nói, việc bị trùng lãnh thổ cũng chẳng xa lạ gì, nhưng con mồi của chúng lại cứ bị linh cẩu cướp. Hai anh em nhà báo bước vào mùa khô, gầy đi với tốc độ nhanh chóng.
Chúng lần theo nguồn nước đến đây, mùi của báo đen khiến chúng do dự, đã từng định đi vòng qua rồi tránh khỏi. Nhưng quanh đây lại là lãnh địa của những mãnh thú khác, báo săn không hề có ưu thế trong chiến đấu với các loài đó. Gấu lười ngày ngủ đêm đi săn, là một sinh vật chịu chia sẻ lãnh địa với loài khác, mà con gấu này trước đó còn chịu sống chung với báo đen. Giờ báo đen đã đi, anh em báo săn biết chẳng bao lâu nữa sẽ có mãnh thú khác nhảy vào chiếm cứ. Bọn chúng không có ưu thế, nhưng lại không muốn bỏ lỡ, thế là nhân lúc đêm xuống, hai cặp mắt đang phát sáng, một trước một sau lò dò tiến đến gần.
Khứu giác của gấu rất nhạy, nếu đứng thuận gió thì có thể ngửi ra kẻ địch từ cách đó vài cây số. Đang gặm bánh bắp, Then Cửa đột nhiên dừng lại, thẳng lưng lên đi ra bên ngoài, đón gió ngửi bên này hít bên kia, hai tai cũng vểnh lên đầy cảnh giác.
"Làm sao thế Then Cửa?" Lộ Bạch hỏi xong thì chớp chớp mắt: "Có phải Trứng Đen về rồi không?" Nghĩ đến khả năng này, Lộ Bạch mừng rơn, cũng đứng lên xem thử.
Không phải, khác hẳn với mùi của báo đen, gấu ngửi ngửi, rồi phát hiện ra hai con báo xa lạ tiến vào phạm vi mà nó đánh dấu. Từ ngày không còn Trứng Đen và Trường Thọ đi săn cho, Then Cửa rất để ý đến con mồi trên lãnh địa của mình, muốn tìm nó đánh nhau thì được, nhưng chia sẻ đồ ăn thì không. Hai con báo săn lạ mặt này rõ ràng là định nhân đêm tối chôm con mồi của nó. Then Cửa ngậm bánh bắp chạy vào màn đêm.
Lộ Bạch thấy vậy, có cảm giác không đơn giản nên vội cầm đèn pin chạy theo.
Then Cửa đoán chính xác, anh em báo săn đúng là định trộm con mồi của nó, những con linh dương chạy nhanh làm cho nó nhìn được mà không bắt được chính là đối tượng truy đuổi của đối phương. Tuy rằng sức mạnh của báo săn không bằng sư tử, nhưng tốc độ của chúng là quá đủ cho gấu hít khói, đuổi theo linh dương trong đêm cũng quá dư.
Phía trên cũng đã nhắc đến, báo săn thường sẽ sống cùng với anh em của mình cho dễ sinh tồn, đương nhiên là báo săn cái thì ngoại lệ, các nàng báo có kỹ năng sinh tồn tốt hơn báo đực, và chỉ tin vào bản thân. Hai anh em phối hợp rất ăn ý, săn được con mồi ngon lành nhất dễ dàng nhất trong thời gian gần đây. Vì là lãnh địa của gấu cùng với con báo đen vừa bỏ đi không lâu, nên nơi này tạm thời sẽ không có kẻ cướp đến giành ăn, hai anh em có thể ăn một bữa no nê, uống nước bên bờ sông và nghỉ ngơi.
Rất không may là, cả hai vừa bắt đầu ăn chưa được bao lâu thì chủ nhân lãnh địa, con gấu kia đã mò đến. Ngoài mùi của gấu đang tiếp cận, anh em báo săn còn ngửi được mùi của Lộ Bạch. Nếu mùi của gấu khiến chúng cảnh giác và căng thẳng, thì mùi của Lộ Bạch lại làm chúng thả lỏng và tò mò.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!