*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Samuel luôn bình tĩnh lạnh lùng, mỗi việc anh làm đều khiến mọi người tin tưởng rằng là vì Đế quốc. Nhưng liệu có thật là như vậy không?
Trong quá khứ, Adonis không dám nói. Nhưng ít nhất là trong việc của nhân viên cứu hộ, Samuel chắc chắn là có mục đích riêng.
Samuel làm vì tư lợi?
Thật là thú vị.
Nếu việc không liên quan đến lợi ích của mình, Adonis có thể sẽ thật lòng thấy vui cho Samuel, nhưng anh ta là một đương sự thì lại không vui cho lắm.
"Ngài đang đe dọa tôi sao?" Adonis nhướn mày. Nếu không thì sao, rõ ràng người kia đang cố ý nhắc nhở rằng nhân viên cứu hộ rất thích công việc này, nếu anh ta dám hành động l* m*ng, có khả năng sẽ làm hại cậu bị mất việc. Anh ta cảm thấy Samuel đúng là vẫn khốn nạn như ngày xưa, rất giỏi lợi dụng tất cả điều kiện để đạt được mục đích của mình.
Samuel thì không nghĩ là nghiêm trọng: "Anh có thể xem như bàn bạc."
Adonis: Ha ha.
Cái tên này đúng là vẫn độc đoán, áp đặt như vậy, chỉ cần bản thân cho là đúng, Samuel có thể cứ đi mãi một con đường cho đến tận cùng. Người ta thường đem cả hai người lên bàn cân, từ thời họ còn đi học đến bây giờ đều cho rằng họ là những đối thủ xứng tầm với nhau, cũng là đồng đội tốt nhất.
Adonis cảm thấy rất nực cười! Rõ ràng anh ta mới là người bị đàn áp, Samuel chưa bao giờ xem ai là đối thủ của mình.
"Còn việc gì không?" Nhìn lên cửa phòng Lộ Bạch một cái, Samuel vẫn nói rất nghiêm túc: "Chúng tôi sắp phải ra ngoài."
Nghe vậy, vẻ mặt của Adonis lập tức chuyển từ kỳ dị sang đùa cợt: "Hai người đi nghỉ mát thật à?"
"Có vấn đề gì sao?" Samuel hỏi vặn lại.
Vấn đề to đùng chứ sao, Adonis đẹp trai đã từng trải qua ít nhất ba mối tình cười thật tươi: "Không có gì cả, chúc mừng ngài." Samuel hình như vẫn còn là trai tơ nhỉ.
Quân đoàn trưởng vốn đang khó chịu giờ lại không quá giận nữa: "Tức là sau này khi cậu ta về Trạm cứu hộ, tôi sẽ phải cút đi?"
Samuel gật đầu: "Đại khái là vậy, không thể cậu ấy nhìn thấy anh là được."
"Ngài đúng thật là không ra gì." Adonis khẽ thở dài, nhưng cũng biết nỗi lo của Samuel là có lý, nên chỉ đáp: "Thôi bỏ đi, dù sao thì tôi cũng không quá muốn gặp cậu ta, chỉ là tò mò thôi."
Câu sau cùng đến cả bản thân Quân đoàn trưởng cũng không dám chắc. Chỉ là từ khi tỉnh lại, Adonis từ trước đến giờ luôn phóng khoáng lại có cảm giác như đã mất gì đó, hình như mình quên đi một thứ rất quan trọng, ký ức cứ trống rỗng.
Lộ Bạch đã thay xong quần áo, đầu đội một chiếc mũ ngư dân màu trắng kem, lưng đeo balo nhỏ, nắng ở thành phố biển khá gắt, kính mát cũng cần phải mang theo.
Hôm nay đi dạo ngang qua một cửa hàng trang sức, Lộ Bạch vào luôn, nhờ nhà thiết kế giúp mình xỏ dây cho những viên đá mang theo, khảm lên mặt dây, chọn loại dây chuyền phù hợp. Thành quả đạt được rất tuyệt, nhưng dù sao cũng chỉ là đồ rẻ tiền, mang tặng cấp trên thì có vẻ không phù hợp lắm. Lộ Bạch cố nhịn niềm yêu thích tặng quà, cất đồ vào rồi tiếp tục khám phá thành phố này cùng người đồng hành.
Xuất phát từ hiểu biết đối với Lộ Bạch, ngài Thân vương hiểu ra ngay, cậu cẩn thận cất giữ những viên đà thiên nhiên kia như vậy là để tặng cho ai đó. Chắc là sẽ mang về trái đất?
–
Những khán giả tinh tế phát hiện ra nhân viên cứu hộ mà họ ngày ngày ngóng trông đã không cập nhật trạng thái trên blog riêng được ba ngày liên tục. Những ai thông minh đều đoán được vì nhiệt độ trong rừng lên cao, có thể cậu đã về trạm tránh nắng rồi. Thời nay nếu không ở ngoài môi trường hoang dã, thì mọi người đều không còn phải chịu đựng cái nóng nữa, dù ở nơi công cộng trong nhà đều có hệ thống AI điều hòa nhiệt độ rất hoàn hảo.
Con người đã quen hưởng thụ lại càng không thể chống chịu với thời tiết nóng bức, vì vậy họ có thể hiểu được cách làm của Lộ Bạch.
Khu bình luận: "Mùa này vào rừng thì đúng là con người khó sống, vừa nóng lại vừa oi bức, nhân viên cứu hộ ra ngoài cũng tốt."
Trong số người theo dõi có không ít người lớn tuổi, họ cũng đều có con cái, đương nhiên cũng thấy đau lòng cho Lộ Bạch tuổi còn trẻ đã phải đi làm. Như vậy, đa số người trong khu bình luận đều cho rằng nhân viên cứu hộ chắc cũng còn khá lâu nữa mới trở lại, ít nhất cũng phải đến mùa thu khi không còn quá nóng nữa.
Nhưng chỉ riêng Then Cửa bị bỏ lại một mình trong rừng không nghĩ như vậy. Nó ở lại bên cạnh xe địa hình, ăn sạch thức ăn mà Lộ Bạch để lại cho mình trong thời gian ngắn nhất, sau đó bắt đầu hoài nghi cuộc đời. Có thể thấy rằng nó không nỡ rời đi xa, vào buổi sáng và chiều tối khi nhiệt độ giảm xuống, nó sẽ đi loanh quanh gần đó để tìm thức ăn.
Là loài động vật có kỹ năng ngủ đông, gấu rất giỏi chịu đói, có thể không ăn không uống suốt của một mùa đông. Vì trên người chúng có một lớp mỡ dày, hơn nữa việc ngủ cũng giúp giảm bớt số năng lượng bị tiêu hao. Thế nhưng, chịu đói giỏi là một chuyện, còn thèm ăn lại là chuyện khác, gấu không thích cảm giác bị đói chút nào.
Vào ngày thứ ba Lộ Bạch đi, không chờ được bạn đồng hành, Then Cửa đi men theo con sông mà nhân viên cứu hộ đặc biệt chọn cho mình, đi xa hơn để tìm thức ăn. Trái cây và các loại cây cỏ cũng là món mà Then Cửa ăn được, nhưng bây giờ thì nó muốn có một bữa thịt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!