Chương 40: (Vô Đề)

Vừa rồi đã tiêu hao rất nhiều sức lực, vậy là biến thành người chưa bao lâu đã tỉnh lại, người làm được như vậy thực sự rất ít. Các bác sĩ đều tự nhủ không hổ là Quân đoàn trưởng Adonis, quá mạnh mẽ.

Mặc quần áo xong, Adonis nhét sợi choker màu đen vào túi áo mình, rồi lười biếng vươn vai một cái, sau đó mới đi ra khỏi phòng quan sát. Đến trước cửa, anh ta đột nhiên dừng lại, quay người mỉm cười: "Vất vả cho các bác sĩ rồi."

Bác sĩ: Không hề!!!

Chẳng trách nhiều người thích Quân đoàn trưởng Adonis đến vậy, là vì anh ta vừa đẹp lại vừa biết chơi bài tình cảm. Mỗi người đứng trước mặt anh ta đều có cảm giác trong đôi mắt xanh ấy chỉ có mình… Dù nó chỉ là giả thôi!

Cũng như Samuel, sau khi chiến tranh kết thúc, Adonis ở đây cũng chỉ giữ chức vị tượng trưng, dẫn dắt quân đội phụ trách công tác bảo vệ an toàn cho toàn bộ Trạm cứu hộ. Thời gian mà anh ta và Samuel ở lại Khu bảo tồn cũng được chia theo tỷ lệ 3:7. Bình thường Samuel chỉ ở Khu bảo tồn trong giai đoạn hình thú, ngoài ra còn một khoảng thời gian ngắn trước và sau khi biến hình.

Trước kia Adonis tỉnh lại sẽ rời khỏi căn cứ ngay sáng hôm sau, nghỉ ngơi khoảng một tháng mới khôi phục lại trạng thái công việc. Lần này mới nửa đêm đã tỉnh, anh ta bỗng có cảm giác hoang mang, trên đường đi về ký túc xá còn có cảm giác tay chân không phối hợp với nhau ăn ý.

"…" Lẽ nào làm thân báo lâu quá rồi, mất hẳn cả nhân tính?

Về đến ký túc xá tắm một cái, nhìn vào gương thấy bản thân với mái tóc dài chấm vai, Adonis còn thấy siêu đẹp trai. Nếu không sợ Samuel xuống tay độc ác, hẳn là anh ta sẽ để tóc dài cho đẹp rồi…

Sáng ngày hôm sau, tất cả nhân viên trong trạm đều biết chuyện Quân đoàn trưởng Adonis tỉnh lại từ đêm qua. Vì anh ta rất được yêu thích, nên ai cũng thật lòng thấy mừng.

Dave vừa đến văn phòng đã nghe tin này, bèn vội vàng chạy đến phòng làm việc của Samuel, nhìn thấy người đàn ông đang ngồi trên ghế của Điện hạ để ăn bánh cuộn. Trên bàn trước mặt người kia còn để thêm một phần ăn sáng nữa.

"!!!" Điện hạ ghét nhất là có người ăn trong phòng làm việc của mình, ngoại trừ Bé Quần Bó.

"Chào buổi sáng, Dave." Adonis một tay cầm bánh cuộn, một tay nâng phi tiêu, thấy Dave đến thì tiện tay ném ra: "Anh đến đúng lúc đấy, cho tôi biết có chuyện gì thế?"

Hôm nay anh ta dậy rất sớm, còn cố ý mua một phần ăn sáng đến hỏi thăm Samuel, ai ngờ lại phát hiện người ta không có ở đây, mà cái văn phòng bình thường nghiêm túc đến nỗi muốn nghẹt thở này… hình như đã có nhiều thay đổi rất khó lường? Chẳng những có lồng nuôi thú cưng, mà còn có giá đậu dành riêng cho chim, trên mặt bàn vạn năm sạch sẽ gọn gàng lại có thêm hai cái chậu cây cảnh?

Nhiều sự mới lạ như vậy, thật dễ dàng khiến người ta nghi ngờ phải chăng Samuel đã bị ai đó bắt cóc mất rồi.

"Anh Adonis, chào mừng trở về." Dave giật mình, hơi nghiêng người với đối phương, sau đó mới cười nói: "Là thế này, hôm qua Điện hạ ra ngoài, có lẽ khoảng một tuần sau mới trở lại."

"Thật sao?" Cái người như cỗ máy cuồng công việc đó đi công tác thì không lạ, Adonis nhìn quanh phòng làm việc, mỉm cười hỏi: "Nơi này là thế nào? Văn phòng của Samuel đổi chủ rồi sao?"

"Không có." Ngoài Dave ra thì còn ai biết rõ tình hình hơn chứ, anh ta kể hết ra: "Gần đây Điện hạ nuôi một con cú mèo, nhưng cái lồng này thì chưa từng được dùng, vì Điện hạ không nỡ để cho Bé Quần Bó vào trong đó, à, Bé Quần Bó chính là tên của cú mèo, nó là một con chim non rất đáng yêu, vì mất cha mẹ nên được Điện hạ nhận nuôi."

"Vậy thì đúng là kỳ lạ." Adonis tỏ vẻ ngạc nhiên, sau đó chỉ vào mấy chậu cây: "Còn cái này? Thức ăn cho chim?"

"Không phải." Thấy chậu cây cảnh, Dave tươi cười: "Đây là của Lộ Bạch tặng, tôi cũng có một chậu." Nói thật lòng, anh ta cảm thấy chậu của mình đáng yêu hơn của Điện hạ.

"Lộ Bạch rất thích anh, tôi đoán cậu ấy sẽ tặng anh một chậu." Nghĩ đến nhữnh hình ảnh của Quân đoàn trưởng Adonis và Lộ Bạch trong rừng, Dave lại thấy hâm mộ, vì đoán rằng thời kỳ hình thú mình sẽ không gặp được Lộ Bạch.

Thích?

Dave vẫn luôn rất tự hào khi huấ luyện ra được một nhân viên ưu tú như Lộ Bạch, anh ta vội khoe chiến tích: "Anh còn nhớ kế hoạch tuyển dụng người trái đất của chúng ta không? Ba tháng vừa rồi đã có tiến triển vượt bậc, vì tôi đã tuyển được một người thuộc hàng tinh anh giỏi giang của trái đất, cậu ấy chính là Lộ Bạch mà tôi vừa nhắc đến…"

Lần thứ hai nghe thấy cái tên này, Adonis cảm nhận được sự kỳ lạ dưới đáy lòng.

Dave ngồi hẳn lên mặt bàn để thao thao bất tuyệt, nói đến những gì xảy ra trong thời gian này, đa phần đều có liên quan đến Lộ Bạch, bao gồm việc Quân đoàn trưởng Oliver xuất ngũ. Nội dung báo cáo chủ yếu vẫn liên quan đến trạm cứu hộ, vì dù sao những việc khác cũng không quá quan trọng. Dave cười nói: "Tóm lại, Lộ Bạch là một cậu thanh niên rất tốt, nếu anh muốn tìm hiểu thêm, có thể lên trang web của trạm xem thử, chờ cậu ấy đi nghỉ mát về, còn có thể xem livestream để biết tình hình trong rừng nữa."

"Cảm ơn, xem ra trong ba tháng tôi không có mặt, rất nhiều việc đã xảy ra." Adonis nói, Oliver xuất ngũ quả là rất đáng tiếc.

"Đừng khách sáo." Dave đáp, anh ta vẫn thầm mong Quân đoàn trưởng Adonis biết tên mình được đặt trong rừng thì không sụp đổ.

"Phải rồi." Dave thắc mắc: "Hôm nay anh có định đi không?"

"Chắc là không?" Adonis suy nghĩ chốc lát: "Nếu Samuel không có mặt, tôi sẽ chờ ngài ấy về rồi đi." Dù sao đi nữa, anh ta cũng là một trong những người chịu trách nhiệm chính.

Vậy thì quá tốt, Dave chỉ mong có người san sẻ công việc với mình.

Adonis báo tin mình đã trở về với người nhà, đồng thời nói luôn là Samuel đi công tác, nên anh ta phải ở lại một tuần nữa rồi mới về.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!