Chương 39: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đến ngày nay, giữa hai giới tính không còn nhiều phân biệt đối xử. Sao Thần Vương từng gặp tình trạng tỷ lệ kết hôn giảm mạnh vì chế độ hôn nhân chưa đủ hoàn thiện, chỉ có những người đàn ông xuất sắc và tốt tính mới được nữ giới chú ý đến. Do đó, Samuel nói đàn ông ở Sao Thần Vương dịu dàng hơn phụ nữ, cũng là một sự thật.

Những cũng vì Lộ Bạch trưởng thành ở hành tinh lạc hậu hơn người ta rất nhiều, nên nghe vậy, phản ứng đầu tiên của cậu là: Thật sao, tôi không tin. Cậu chỉ biết trong thế giới động vật, con đực hiền lành hơn con cái mà thôi. Tuy vậy, Lộ Bạch nhớ đến những người mình từng gặp ở Sao Thần Vương, quả thực là đều dịu dàng.

"Là vậy sao? Thế cũng được, hướng dẫn viên nam cũng không sao cả!" Lộ Bạch đáp, rồi không còn gì để tâm sự nữa. Sếp bảo cậu chuẩn bị, đến lúc mặt trời lặn sẽ đón cậu.

"Được, cảm ơn ngài." Nếu cấp trên đã nói tan làm đến đón mình, Lộ Bạch cũng phải vội vàng tìm một nơi thích hợp để dừng xe địa hình. Thời gian một tuần cũng hơi lâu, cậu cần sắp xếp ổn thỏa trước.

Lộ Bạch nhìn sang báo đen và gấu đen đang nghỉ ngơi dưới tán cây, niềm vui được ra ngoài du lịch giảm đi quá nửa, biến thành cảm giác tội lỗi, nói thật lòng thì ở bên nhau lâu ngày, chúng cũng như người thân của cậu, bỏ đi cũng rất luyến tiếc. Nhân viên cứu hộ vô cùng áy náy, bèn lấy thịt trong tủ đông ra, tự tay cho hai cục lông xù thưởng thức trà chiều, đút vào tận miệng.

"Trứng Đen, Then Cửa." Lộ Bạch nhìn vào mắt chúng, nói: "Gần đây nhiệt độ trong rừng lên cao quá, tao là con người nên không chịu được, cơ quan cho tao nghỉ một tuần, nên tối nay tao phải đi rồi."

Từng miếng thịt mát lạnh, Then Cửa một miếng rồi Trứng Đen một miếng, ngón tay của nhân viên cứu hộ lúc thì thấy lạnh khi lại ấm nóng, bởi vì hai cục lông kia còn l**m máu dính trên tay cậu.

"Trời nóng thế này mà ăn thịt lạnh, đã không?" Thấy chúng ăn vui vẻ, Lộ Bạch cũng hài lòng: "Trứng Đen, một tuần sắp tới tao sẽ giao Then Cửa cho mày nhé, nó không được tỉnh táo lắm, thị lực lại yếu, không ai trông chừng là có khả năng mắc kẹt vào đâu đó, mày thông cảm chút."

Lộ Bạch lại nói với gấu: "Then Cửa, tuy là mày làm gì cũng không được, nhưng mày tốt tính, đáng yêu còn biết nghe lời, tuần này nhớ theo anh Trứng Đen sống cho đàng hoàng, chờ tao về lại cho mày đồ ngon."

Ăn thịt xong, Lộ Bạch thu dọn đồ đạc, lấy hết những thứ không thể để lâu ra ngoài, cho Then Cửa lấy ăn dễ dàng. Tên nhóc này thật ghê gớm, vừa lấy đồ ra đó, Then Cửa đã hai tay hai miếng mà ăn, Lộ Bạch dám đảm bảo là đồ ăn không thể tồn tại qua đêm nay, trời còn chưa sáng là đã vào bụng gấu hết rồi. Nhưng cậu lại không nỡ mắng nó, còn đang áy náy lắm đây, đi cả một tuần không về nhà mà.

Màn đêm vừa buông, báo đen đứng dậy, chuẩn bị đi săn theo thói quen. Nhưng thịt trong tủ đông vẫn còn, nếu hôm nay không ăn, thì một tuần sau chỉ có bỏ đi.

"Trứng Đen, tối nay không cần đi." Lộ Bạch gọi báo đen lại, vươn tay chặn đường nó: "Chúng ta còn thịt, đủ ăn một bữa tối nay."

Báo đen bị ngăn lại, nhìn Lộ Bạch, bàn chân chuẩn bị bước đi cũng dừng theo. Nhìn vào mắt nó là có thể đoán được, báo không hiểu.

Lộ Bạch chỉ đành giải thích thêm lần nữa: "Một lát, sếp sẽ đến đón tao rồi, nếu không ăn thịt này vào hôm nay, thì chờ tao về sẽ không ăn được đâu." Vậy nên hôm nay không cần đi săn.

Báo đen thấy nhân viên cứu hộ hào phóng lấy thịt trong tủ đông ra, nó l**m mép, đứng yên tại chỗ vươn vai, thân hình và cơ bắp đẹp tuyệt vời. Báo đen đang khoe dáng, Lộ Bạch vội vàng lấy máy chụp hình, nhắm vào báo chụp lia lịa, giữ lại vô số những tấm hình đáng ngạc nhiên.

Gần đây chụp được rất nhiều, thỉnh thoảng Lộ Bạch cũng sẽ ngồi xem lại, rồi chấn động vì kỵ thuật chụp hình hoàn hảo của mình. Tất nhiên, người mẫu cũng quan trọng không kém, người ta có đẹp thì chụp thế nào cũng đẹp, đúng không?

Đứa còn lại tuy cũng đen thui, cũng cao lớn, nhưng nó không có cơ bắp, chỉ có… mà thôi ai cũng hiểu. Người ta nói đáng yêu làm gì có cửa mà so với gợi cảm, nhưng nhân viên cứu hộ thì không thiên vị, Lộ Bạch cảm thấy mình vẫn là người vô cùng công bằng, vừa biết thưởng thức vẻ đẹp của báo đen, cũng hiểu được cái dễ thương của gấu.

Một buổi hoàng hôn không cần vất vả ra ngoài đi săn, nhân viên cứu hộ vừa ngậm một cọng cỏ đuôi cáo, khoanh chân ngồi trên tảng đá vọc máy chụp hình, đồng thời ôm đầy hy vọng, chờ cấp trên đến.

Hai con vật ăn no uống say, một con thì ôm bánh bắp nằm ườn ra tận hưởng, no muốn nứt bụng; con còn lại thì khép hai chân trước, nằm bên cạnh Lộ Bạch tận hưởng gió mát.

Bụi cỏ dở sống dở chết bị gió thổi oằn mình, chúng không còn sức sống dạt dào như trong mùa xuân, thậm chí còn sắp biến thành cát bụi. Đây chính là sự vô tình của mùa khô.

Lộ Bạch dùng cỏ tranh bện thành một vòng hoa, đội lên đầu báo đen: "Mori* Trứng Đen."

* Lấy từ phong cách Mori Girl

Báo đen: "…" Nó không trốn tránh nhưng cũng không thèm để ý, cứ mặc cho nhân viên cứu hộ nghịch phá trên người mình.

Khoảng nửa giờ sau, ánh nắng ở chân trời dần tắt, máy bay của sếp cũng hạ cánh xuống khu vực gần đó, rồi Lộ Bạch nhận được tin nhắn gọi cậu đi.

Lộ Bạch: "Được, tôi đến ngay."

Trước khi đi, Lộ Bạch lại ôm hai cục lông xù của mình, rồi lặp lại những lời căn dặn đã nói thêm một lần nữa. Người nào không biết còn tưởng cậu phải đi xa, nửa năm một năm sau mới về, mà thật ra thì cậu chỉ đi có một tuần.

Then Cửa không hề nhận ra không khí của ly biệt, Lộ Bạch đi, nó còn theo sau như thói quen. Nhưng được hai bước, nó quay lại thấy báo đen vẫn đứng nguyên tại chỗ, liền thấy khó xử… Chỉ là nó đã quen hành động theo báo đen, thế là lại trở về. Có lẽ nhân viên cứu hộ sẽ nhanh chóng trở về thôi, dù sao thì xe địa hình chứa lương thực vẫn còn ở đó.

Báo đen ngồi thẳng dậy, nhìn theo bóng lưng Lộ Bạch, đồng tử thu nhỏ lại thành một chấm tròn, chẳng biết nó đang nghĩ gì.

Lần này sếp dẫn theo cả Bé Quần Bó đi đón người. Lộ Bạch một lần nữa cảm nhận được sự chu đáo, cấp trên của mình đúng là hiền hòa quá đỗi. Cậu bất giác nghĩ thầm, có những người thật sự thích hợp trở thành tấm gương cho dân chúng ngưỡng mộ, vì đã mạnh mẽ lại còn biết chăm sóc người khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!