Chương 38: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Vì được xem livestream quá hứng khởi, người ta đã quên mất tính chất thực tế của Khu bảo tồn là gì. Nếu ban đầu họ xem là để xác nhận tin tức và sự an toàn của người thân, thì bây giờ livestream đã trở thành một món ăn tinh thần mà họ nghiện! Theo dõi hướng đi của nhân viên cứu hộ, được quan sát rừng nguyên sinh và động vật hoang dã trong khoảng cách gần, thỉnh thoảng còn được nhận thêm một vài kiến thức lạ lùng về rừng rậm.

Đang vui là thế, một kẻ tự xưng là người quản lý Khu bảo tồn không đâu nhảy ra, kéo người xem trở về hiện thực. Livestream mà họ xem không phải là ở nền tảng giải trí, mà đang được xem những báo cáo thực tiễn của nhân viên cứu hộ của Khu bảo tồn về tình hình trong rừng.

Bình luận: Người quản lý… hình như là ngài Samuel?

Bình luận: Tự tin lên, bỏ cái hình như đi.

Bình luận: Tức là, vừa rồi tôi mới được nghe giọng Thân vương Samuel?!

Người thấy kinh dị không chỉ có khán giả bình thường, mà còn một cơ số những nhân vật trong giới thượng lưu trà trộn vào đây, một vài người từng may mắn được gặp Samuel, nhưng đa số vẫn như dân thường, không biết mặt mũi Thân vương ngoài đời ra sao. Người từng gặp cũng không khỏi khiếp sợ, cái chính là vì trong ấn tượng của họ, Samuel như thần tiên chưa bao giờ xuống trần, không có liên hệ gì với người trần mắt thịt như họ cả.

Vì vậy mà nghe được giọng anh trong livestream của Lộ Bạch mang lại cảm giác thật không chân thực.

Chasel cũng thấy vô tưởng, trong suy nghĩ của hắn, người chú này đối diện với núi thây biển máu cũng không chớp mắt, là động vật máu lạnh hàng thật giá thật, chỉ có mấy cặp mắt cộng thêm vài cụm ma trơi dù sao cũng không thể đạt đến mức độ khủng khiếp. Thứ có thể làm Samuel thấy đáng sợ thì nó quả thực là rất kinh dị, người thường khó mà tưởng tượng ra được. Vậy nên, mấy câu vừa rồi nghĩa là gì? Thái tử trầm tư. Lẽ nào ông chú này cũng giống hắn, đang lo lắng cho sự an toàn của nhân viên cứu hộ?

Lộ Bạch đôi khi rất biết nắm bắt trọng tâm, ví dụ như nếu sếp gọi điện cho mình vào buổi tối để nói như vậy, cậu sẽ không cảm thấy đó là cảnh cáo, mà là quan tâm! Có lẽ vì anh cảm thấy hoàn cảnh xung quanh cậu quá nguy hiểm, người bình thường dù sao cũng không thể chịu được việc ngồi trong vực núi nhìn đám ma trơi và mấy cặp mắt xanh lập lòe. Riêng Lộ Bạch thì thấy không sao cả, cậu không sợ chút nào.

"Được rồi, lần sau tôi nhất định sẽ không chọn nơi này để qua đêm nữa, ngài yên tâm." Lộ Bạch vẫn khá tự hào, đáp: "Thật ra tôi không sợ những thứ này đâu, chỉ cần quanh đây không có rắn…"

Tiêu rồi, nhắc đến rắn, Lộ Bạch lập tức thấy cổ lạnh toát, da gà da vịt nổi lên ầm ầm. Hình như là ở hẻm núi giữa đêm khuya có rất nhiều rắn…

Khán giả xem livestream thấy được sắc mặt của nhân viên cứu hộ thay đổi, từ lúc cậu nhắc đến rắn. Phải rồi, thì ra cậu sợ rắn.

Bị trí tưởng tượng của chính mình dọa sợ, Lộ Bạch đột nhiên nhảy dựng lên dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, rồi co cụm ngồi trên ghế đẩu: "Trời ạ, Trứng Đen nhanh về đi…" Trứng Đen là cao thủ bắt rắn, Lộ Bạch đành nói thật: "Then Cửa không cho tôi cảm giác an toàn."

Người nhà của Louis: "…" Cả nhà chứng kiến toàn bộ quá trình, chỉ biết âm thầm xin lỗi nhân viên cứu hộ, xin lỗi QAQ! Then Cửa đã gây thêm nhiều phiền toái cho cậu rồi!

Samuel cau mày: "Cậu thấy rắn à?"

"Chưa thấy." Lộ Bạch nói theo kinh nghiệm của mình: "Nhưng quanh đây 100% là có." Điều này không cần phải nghi ngờ, nên cậu bổ sung thêm một câu: "Chỉ có khi nào Trứng Đen trở lại tôi mới yên tâm."

Cậu nhớ Trứng Đen từng bắt rắn giúp cậu những hai lần!

Có thể thấy được nhân viên cứu hộ rất ỷ lại vào Adonis, nhưng Adonis sắp rời khỏi đó rồi, chỉ còn lại một Louis chờ cơm đến há miệng, đúng là rất đáng lo.

Samuel gật đầu: "Ở cạnh đống lửa, rắn và thú hoang sẽ không đến gần." Thú hoang mà chấp nhận được đồ nướng cũng chỉ có vài con đang theo chân Lộ Bạch thôi.

"Vâng, được." Lộ Bạch cũng nghĩ vậy, có lửa là an toàn: "Lần sau tôi sẽ không chọn những nơi thế này nữa, vừa lạnh vừa ẩm ướt."

Samuel thấy khá bất ngờ về việc Lộ Bạch không sợ xác động vật, mà lại đi sợ rắn và gián, nhưng đúng là cậu dũng cảm hơn rất nhiều người bình thường.

"Chờ Bé Quần Bó lớn lên, để nó theo cậu." Cú mèo là thiên địch của rắn, những con rắn thuộc dạng nhỏ đều sợ cú mèo.

Hai mắt Lộ Bạch sáng rực lên: "Được." Đúng vậy, sao cậu lại quên mất Bé Quần Bó chứ? Nhưng rồi cậu lại không dám chắc: "Bình thường Bé Quần Bó rất bám ngài, cũng chưa chắc nó sẽ chịu đi cùng tôi."

"Nó sẽ đi." Samuel khẳng định: "Rừng mới là nơi mà nó nên sinh sống."

"Cũng phải." Lộ Bạch gật đầu như gà mổ thóc, dù sao thì chim chóc cũng không thể từ chối bầu trời tự do!

Hai người cứ thế tán gẫu mãi không hết chuyện, chủ đề làm người nghe có cảm giác họ rất thân thiết, lại còn có một…Bé Quần Bó ở giữa? Đây là thứ gì chứ! Khán giả xem livestream ngây người tập thể, phản ứng đầu tiên là người ngầu phải chơi với nhau là đúng rồi. Hình tượng của nhân viên cứu hộ trong lòng họ lập tức thăng liền mấy cấp, dù sao cậu cũng là người có thể nấu cháo điện thoại với ngài Thân vương.

Ngữ điệu tự nhiên ấy, vẻ mặt sinh động ấy, sự thân thiết giữa từng câu chữ ấy, có lẽ cả Đế quốc này không có mấy ai làm được.

Chasel cũng kinh ngạc… Thì ra chú mình và nhân viên cứu hộ quen thân như vậy. Nhưng nghĩ lại thì cũng đúng, Lộ Bạch có năng lực xuất sắc, Khu bảo tồn cần dựa vào cậu trong rất nhiều nhiệm vụ, Samuel quản lý Khu bảo tồn sẽ phải thường xuyên trao đổi với cậu.

Thời gian chậm chạp trôi qua, Lộ Bạch trò chuyện với cấp trên hết việc này đến việc khác, lúc thì về Bé Quần Bó, lúc thì lại về những trải nghiệm trong rừng. Mãi cho đến khi báo đen tha con mồi về, Thân vương Samuel mới chủ động chấm dứt cuộc gọi: "Nhanh đi ăn tối đi, nghỉ ngơi cho sớm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!