*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Lộ Bạch mỉm cười, nhân cơ hội này kể cho sếp về việc mà cậu không quyết định được, là chuyện khoảng rừng đầy cây ăn thịt cừu kia. Bình thường người ta phát hiện loại cây này sẽ chặt bỏ nó, hoặc nhổ cả gốc lên, vì đây là một loài thực vật có hại rất dễ gây ra hỏa hoạn. Nhưng Khu bảo tồn không hoàn toàn là vùng hoang dã, ý nghĩa tồn tại của nó rất khó xác định.
Lộ Bạch chần chừ, hỏi: "Vậy chúng ta có cần chặt bỏ nó không?"
Vừa rồi Samuel có xem Lộ Bạch livestream, cũng đã đi tra thông tin về cây ăn thịt cừu này. Anh trầm ngâm: "Khoảng 15-20 năm nó mới nở hoa một lần, tuy có tính nguy hiểm nhất định, nhưng chặt bỏ thì không cần thiết."
Cấp trên đã ra quyết định, nhân viên cứu hộ nhỏ bé đương nhiên ủng hộ cả hai tay: "Được."
Thảo luận công việc xong, Lộ Bạch bắt đầu cuộc sống về đêm của mình. Xem phim rồi chuẩn bị đi ngủ, trước đó, cậu xuống xe kiểm tra tình trạng của cừu non đang ngủ cùng với gấu. Gấu đen đã ngủ say sưa, hai chân trước đặt trên ngực, giữ chặt một viên kẹo chưa ăn xong. Lộ Bạch vươn tay lấy kẹo đi, nếu để nó ở ngoài gặp nhiệt độ thấp của ban đêm sẽ khô lại và dính hết lên lông gấu, rất khó vệ sinh.
Cừu non cuộn mình ngủ say trong ổ cỏ khô cạnh gấu, nó nho nhỏ trắng tinh, bốn chân co lại để giữ ấm, rất đáng yêu.
Xem bọn chúng xong, Lộ Bạch cẩn thận rời khỏi đó, đến cạnh báo đen đang nghỉ ngơi trên tảng đá. Báo đen đang quan sát hành động của cậu trong màn đêm.
"Trứng Đen…chúc ngủ ngon." Lộ Bạch thì thầm, kề sát mặt lại chỗ vệ sĩ đáng tin cậy này, đặt lên trán nó một nụ hôn. Giữa rừng trong đêm, cậu ngủ ngon được đều là nhờ nó.
Báo đen dùng mõm cọ lại, cái đuôi vểnh cao sau lưng, cong lại thành nửa vòng tròn.
Lộ Bạch cười, vươn tay lên xoa cái cổ rắn chắc của nó, sau đó về xe nghỉ ngơi.
Khi đã quen với cuộc sống trong rừng, những âm thanh kỳ quặc không còn làm phiền giấc ngủ của họ nữa. Nhân viên cứu hộ ngủ thẳng một giấc đến sáng.
Lũ chim thuộc đủ mọi loài bắt đầu ồn ào giữa cây cối từ lúc trời tờ mờ sáng. Nắng tháng 7 rọi xuống những dòng suối nhỏ vẫn còn hơi lạnh của buổi đêm, nhưng đến trưa, nước suối cũng phải nóng lên.
Then Cửa dựa vào cành cây, cúi đầu l**m mớ lông trắng trước ngực, không phải vì nó thích sạch sẽ, mà vì phần lông này vẫn còn dính chút vụn đường của kẹo. Nó còn nhớ đêm hôm qua mình có viên kẹo lớn bằng bàn tay, ngủ một giấc tỉnh lại hóa ra chỉ là mơ.
Cừu non đã tỉnh ngủ, vừa vẫy đuôi vừa gặm cỏ dọc bờ suối.
Vào mùa này, chỉ có những nơi gần nguồn nước mới có cỏ non xanh mượt. Còn nơi khác đã bước vào mùa khô, nơi có cỏ mọc dày đã bị những đàn động vật ăn cỏ lớn chiếm lĩnh. Mà nơi có loài ăn cỏ thì ắt sẽ có loài ăn thịt, hình thành một chuỗi thức ăn, ngày nào cũng diễn ra một vòng tuần hoàn của thế giới tự nhiên, tàn nhẫn nhưng cũng rất bình thường.
Báo đen là một tay thợ săn xuất sắc của rừng rậm, có phương thức sinh tồn đặc biệt để đối phó với mùa khô. Nó luôn có thể ngoạm con mồi trở về vào sáng sớm, đảm bảo bữa ăn cho cả gia đình này.
Lộ Bạch rất sợ nó sẽ đi săn một con cừu trưởng thành về, như vậy thì cũng hơi lúng túng. Tỷ lệ này còn khá lớn, vì gần đây đã có cừu non bị dính bẫy cũng có nghĩa là có đàn cừu, chúng sẽ không đi xa trong thời gian ngắn. Báo đen chạy cực nhanh, đuổi kịp bầy cừu cũng là chuyện trong tầm tay. Nhưng may mắn nó không b**n th** như vậy. Hôm nay nó săn về một con hươu nước không quá lớn, chỉ đủ cho họ ăn vừa no.
Một bên là thú dữ đang ăn thịt, bên kia là cừu non đang gặm cỏ, hai bên chung sống hòa bình, không màng đến thực đơn của phe đối diện.
Cừu non ăn no rồi thì vui vẻ chạy đến bên cạnh Lộ Bạch, dùng cái đầu còn chưa có sừng của mình để húc cậu. Lộ Bạch khẽ cười, cúi người xuống dùng tay chơi trò "đấu sừng" với nó. Đương nhiên nếu cậu đủ chân thành thì phải bò xuống chơi, nhưng cậu còn xấu hổ, vì bên kia có báo đen và gấu đang nhìn kìa.
Cừu non chơi với Lộ Bạch một lúc rồi đột nhiên đổi hướng, lao thẳng về phía Then Cửa, cái đầu nhỏ húc luôn vào tấm lưng đầy lông dày của gấu đen.
Then Cửa bị húc thì sửng sốt, quay đầu lại xem thử sau mông mình là thần thánh phương nào. Khi thấy là cừu, nó không thèm nhìn đến nữa. Hiển nhiên, dù nó không coi cừu non là con của mình, thì cũng xem như là đồng bọn rồi. Khi bị húc chịu không nổi, nó mới nhe răng gầm gừ, tìm cách hù dọa cừu.
Dù vậy, con cừu này có lẽ EQ hơi thấp, không biết sợ mà còn vui sướng húc tiếp.
Then Cửa tủi thân, bò đến cạnh nhân viên cứu hộ để trốn con cừu điên kia.
"Khi con nhỏ cừu rất thích chơi đùa, mày chơi với nó chút đi." Lộ Bạch xoa cái tai gấu của Then Cửa, rồi tiếp tục công việc của mình là lọc nước uống, vì cậu không chắc đoạn đường tiếp theo từ đây đến nơi có nguồn nước dài bao nhiêu. Lỡ trên đường mà có chuyện gì, cậu chỉ có thể làm phiền đồng nghiệp, vậy thì không hay lắm.
"Trứng Đen! Lại uống nước, chúng ta sắp lên đường rồi." Lộ Bạch gọi xong thì cho tất cả đội viên uống đủ nước, rồi mới xuất phát.
Báo đen vẩy móng vuốt dính nước của mình, xoay người chạy về phía bờ suối, chóp đuôi vẽ một vòng tròn trên không trung, hoạt bát đầy sức sống cho người ta cảm giác tâm trạng của nó đang rất tốt.
Sáng sớm, đội ngũ của Lộ Bạch đã lên đường. Cừu non vừa chạy vừa nhảy theo sau gấu, bởi vì gấu rất lớn nên nơi nó đi qua đã tạo thành một con đường mòn. Đương nhiên, gấu cũng đi theo đường mà xe địa hình đã chạy qua, vì nó lười.
Bọn chim kết bạn trên cành cây, cùng nhìn đội ngũ kỳ quặc này, chiêm chiếp bàn tán với nhau bằng thứ ngôn ngữ mà con người không hiểu được. Sóc thì luồn lách qua những tán cây, ôm các thứ hạt đi tìm nơi để cất giấu lương thực, bởi vì chúng nó phải chuẩn bị cho mùa đông.
"Chào buổi sáng Max." Lộ Bạch vừa lái xe vừa liên lạc với giám sát viên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!