*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Một năm có 12 tháng, hình thú của con người duy trì trong 3 tháng, Lộ Bạch nói "chín tháng thật khó sống " thật sự là đầy cảm xúc.
"Một vài" thành viên ẩn nấp ban đầu còn chưa xác định sư tử là ai, ví dụ như nhóm con cháu quý tộc đứng đầu vốn chỉ dám suy đoán Trường Thọ là Thái tử, thì nay đã hoàn toàn chắc chắn nó chính là Thái tử. Những thanh niên đứng đầu trong khu bảo tồn chẳng mấy ai sánh ngang bằng nó, đếm ra cũng chỉ một bàn tay. Ngoại trừ Adonis và Thân vương Samuel nắm giữ Quân viễn chinh từng đề cập trước đó, cũng chỉ còn lại Quân đoàn trưởng Oliver của tập đoàn quân hiện tại, cùng với vương tử Julien, năm người thì có ba là thành viên vương thất.
Người thông minh nhanh chóng tìm thấy một góc độ rất xảo quyệt: Muốn biết hình thú của những người này là gì, cứ tiếp tục chú ý xem cậu nhân viên cứu hộ này tập trung chăm sóc cho ai là biết.
Lộ Bạch không giỏi giao lưu với con người, nhưng động vật thì khác, cậu có thể nói lời ngon tiếng ngọt mà không hề bị áp lực, mà nói với số liệu khán giả hiển thị dài đến đáng sợ xong thì tâm trạng khá hơn nhiều rồi.
Chasel được tỏ tình công khai trước vô số người thì vừa cảm nhận được sự mong nhớ của nhân viên cứu hộ, lại vừa phải chịu cú sốc lớn vì cậu lỡ miệng tiết lộ thân phận thật của hắn. Sung sướng trong đau khổ là gì? Chính là đây! Hắn lúc thì đỏ mặt, vì được tỏ tình ngay trước đám đông quả thật là xấu hổ, lúc sau lại xanh mặt, vì bị lộ thân phận càng đáng xấu hổ hơn!
Chasel không biết nên cười hay nên khóc, thậm chí bây giờ còn có ảo giác mình bị tâm thần phân liệt, cảm xúc thật phức tạp. Chỉ có một điều hắn dám khẳng định là dù mình có trở thành đối tượng bị người ta chê cười, hắn cũng không có ý định trách móc gì nhân viên cứu hộ… Việc này rõ ràng là lỗi của Samuel, có liên quan gì đến cậu đâu?
Ngài Thái tử vừa chăm chú quan sát tay nghề của nhân viên cứu hộ, vừa uống chút nước để giảm bớt sự lúng túng của mình, sẵn tiện gửi lời mời gọi video với ông chú tốt.
Samuel nhận cuộc gọi: "Có chuyện gì?"
Chasel nhìn gương mặt lạnh lùng bất chấp tất cả mọi việc kia là lại thấy giận, nhưng hắn cũng chỉ có thể mỉm cười: "Nghe nói chú giải thích với nhân viên cứu hộ rằng con bị đưa đến khu bảo tồn khác làm sư tử giống? Quả thật biết ơn chú đấy."
"Con biết rồi à?" Samuel nhìn lên thanh niên đang nấu canh cá trên màn hình: "Đang xem Lộ Bạch livestream?"
Chasel hít một hơi rồi gật đầu: "Đúng là tình cờ, đã bắt được livestream."
Nếu đã bị bắt gặp, Samuel cũng không còn gì để nói, vì khi ấy anh có thể dùng lý do khác được, nhưng vì cứu vãn tâm trạng của Lộ Bạch, anh chọn hy sinh danh dự của Chasel, bị oán trách cũng bình thường: "Con muốn thế nào?"
Chasel không hiểu nổi, vì sao cái người làm sai kia hoàn toàn không thấy áy náy hay chột dạ chút nào? Lương tâm không thấy đau à?
"Chú không thấy là bất công với con lắm sao?"
"Cho nên?"
Chasel: Sắp không thể duy trì được nụ cười mỉm tiêu chuẩn này rồi. Lần đầu tiên thấy ông chú này không chỉ lạnh lùng mà còn đáng ghét nữa!
"Vậy còn nhóm Adonis thì sao, chú cũng định nói thế?" Nếu chú mình không xem trọng, hắn chỉ có thể kéo người khác cùng chết: "Chú nói con đi… làm cái chuyện ấy, để cho công bằng, những người khác cũng cần dùng một lý do đó chứ? Không thể để một mình con bị bôi đen vậy được."
Samuel: "Lý do thích hợp cho con không nhất định sẽ hợp với người khác, chú sẽ suy nghĩ những lựa chọn tốt hơn." Trông anh rất nghiêm túc.
Chasel: "???!!" Chú ruột? Thật không?
"Con không thấy cậu ấy mong chờ sư tử con sao?" Ông chú ruột vừa có lý lại vừa vô tình: "Sư tử con dễ tìm, nhưng báo đen con thì khó." Lỡ như nhân viên cứu hộ hỏi anh báo đen con thì phải làm sao? Tính ra khu bảo tồn có được bao nhiêu con báo đen đâu.
Chasel không cam tâm, nhưng hắn có thể làm sao chứ! Khu bảo tồn chỉ nghe lệnh của chú hắn.
"Con có thể gặp cậu ấy không?" Nhân lúc người kia còn một chút xíu áy náy, Thái tử đưa ra yêu cầu.
"Không được, đây là quy tắc." Anh đã đặt ra nguyên tắc này ngay từ khi quyết định tuyển dụng người trái đất, những nhân viên này không thể tiếp xúc với bất cứ ai ở ngoài căn cứ. Samuel sẽ không tự tát vào mặt mình vì bất cứ ai.
"Thì là… quy tắc do chú định ra mà." Đúng là lúng túng thật, dù Chasel là Thái tử, nhưng thật ra hắn không có quyền ra lệnh cho Samuel làm gì cả. Người của Đế quốc thật ra ai cũng hiểu, với năng lực của Samuel, chính bệ hạ cũng phải nhường người em trai này vài phần.
"Con không được gặp, nhưng chú có thể gửi báo cáo công việc liên quan đến con qua cho."
"Cũng được." Thôi thì đành lùi một bước.
Một loạt những báo cáo công việc được chọn lọc cẩn thận rồi gửi sang, Chasel nhận xong thì lại có cảm giác hồi hộp lo sợ, sợ rằng nội dung trong đó đủ để khiến mình chết thêm lần nữa. Ai mà biết hình thú của mình sẽ làm ra những trò quái gở nào chứ? Thông qua những cảnh trong giấc mơ gián đoạn đêm qua, hắn đã có thể xác định được con sư tử Trường Thọ kia không thông minh cho lắm.
Chasel vừa nhắm mắt vừa mở báo cáo, sau đó dồn hết can đảm lại để mở mắt ra. Hắn nhìn thấy một bản thân ngu xuẩn hết sức, thì ra đuôi sam nhỏ kia được thắt trên đỉnh đầu và trước ngực của hình thú. Hoa được cài trên đầu sư tử không chỉ có màu vàng, có khi thì màu đỏ, hoặc màu hồng, thỉnh thoảng có màu xanh lam, xanh lục, tím và trắng nữa.
Chasel thật sự không dám nhìn thẳng: "…Cậu ta xem mình là con gái sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!