Chương 34: (Vô Đề)

Một tiếng trước, nhân viên đến đón Trường Thọ đã có mặt ở gần điểm cứu hộ, họ dùng một chiếc máy bay khá lớn. Vì trong điểm cứu hộ còn những con thú dữ khác, họ không dám tiếp cận, tuy vậy báo đen và gấu vẫn rất cảnh giác, đứng ngoài cửa ngóng nhìn.

"..." Nhóm người xa xa nhìn thấy một con gấu đen lớn kèm thêm một con báo đen chỉ biết nuốt nước bọt, da đầu tê hết cả, không biết làm sao mà lại gần đây...

Mãi đến khi máy bay riêng của ngài Thân vương hạ cánh, họ mới lấy hết can đảm đẩy cái lồng đến gần.

Lộ Bạch nghe được tiếng động thì bước ra, an ủi báo đen và gấu xong, mới đi nói chuyện với cấp trên: "Điện hạ Samuel."

Cậu đứng thẳng lưng, mỉm cười.

Ánh mắt của Samuel chạm đến tóc của Lộ Bạch trước tiên, đúng là quá dài rồi. Anh gật đầu dặn dò: "Lát nữa cậu theo tôi cùng về đi."

Lộ Bạch tưởng là có công việc mới, nghe vậy thì gật đầu: "Được, mời theo tôi vào trong."

Cậu đưa cả nhóm vào, đánh thức sư tử bự đang rất ủ dột, dụ nó đi vào trong lồng. Lộ Bạch nghĩ chỉ là tạm thời cho mượn nên không quá buồn, cậu nhẹ nhàng ôm Trường Thọ: "Sang bên đó nhớ thể hiện cho tốt nha, chờ tin tốt của mày, sang năm chúng ta lại gặp."

Sư tử bự tuy rất buồn ngủ, nhưng vẫn cố sức để đáp lại sự thân mật của nhân viên cứu hộ, còn liế. m mặt cậu trước mắt bao nhiêu người.

"!!!" Các nhân viên đứng cạnh đó nhìn mà sởn gai ốc, vì ai cũng biết lưỡi của sư tử có gai ngược. Da mặt phải dày đến mức nào mới chịu được sư tử liế. m một cái thế chứ?

Thật ra bọn họ nghĩ hơi nhiều, lưỡi của sư tử có gai ngược là thật, nhưng nó có thể thu lại dễ dàng theo ý muốn, lúc nào cần dùng mới bật lên. Cho nên da mặt của Lộ Bạch không hề bị thương, chỉ dính dính hơi buồn nôn thôi!

"Được rồi, tao cũng không muốn thả mày đi." Lộ Bạch xoa mặt sư tử: "Nhưng trai lớn cưới vợ gái lớn gả chồng mà, năm nay mày đã 3 tuổi rồi, có những việc cần phải trải nghiệm."

"..." Trường Thọ kêu ư ử, gác cằm lên vai cậu, trong mắt người khác là đang làm nũng.

Không ngờ Thái tử lại thân thiết với Lộ Bạch như vậy, những người đang có mặt đều rất kinh ngạc. Chỉ có Samuel biết rõ những con thú đi theo Lộ Bạch đều không chỉ có quan hệ đơn giản như giữa nhân viên cứu hộ và động vật.

"Đừng mà Trường Thọ, lấy vợ có phải chuyện gì lớn lắm đâu, đi xem thử đi, nếu không thích thì chúng ta nói sau?" Lộ Bạch vừa khuyên nhủ vừa chỉnh lại đuôi sam nhỏ cho sư tử bự, đi xem mắt thì ít nhất phải gọn gàng sạch sẽ. Đương nhiên, sư tử cái đánh giá một con sư tử đực xem có đáng để gửi gắm trọn đời không hình như không dựa vào ngoại hình, quan trọng là phải có thực lực.

Lộ Bạch cài hoa cho Trường Thọ xong, cuối cùng vẫn luyến tiếc hôn nó thêm một cái, nói: "Trường Thọ của chúng ta thật đẹp trai... Tạm biệt, tao sẽ nhớ mày lắm."

Dù thế nào thì sau cùng vẫn phải buông mèo xù lông khổng lồ ra, rời khỏi lồng, Lộ Bạch tự tay đóng cửa lồng lại. Sư tử bự không phản kháng chút nào, nó liế. m tay cậu xong mở to mắt nhìn cậu đi ra.

Lộ Bạch vẫn không nén được, hỏi: "Tôi có thể đưa nó lên máy bay không?"

Samuel gật đầu. Họ cùng nhau đưa Trường Thọ lên máy bay.

Không lâu sau, máy bay cất cánh trở về Trạm cứu hộ, chứ không phải như Samuel đã nói là đưa đến khu bảo tồn khác. Trên Sao Thần Vương đúng là vẫn còn những khu bảo tồn khác, mà không chỉ có một hai nơi, nhưng nơi này là Khu bảo tồn tốt nhất, Chasel không thể bị đưa đến nơi khác, chỉ là về phòng giám sát bí mật của Trạm cứu hộ, chờ đến khi trở lại thành người mới rời đi.

Ở điểm cứu hộ chỉ còn lại báo đen và gấu đen. Khi Lộ Bạch xuống khỏi máy bay, cậu đã giải thích rõ ràng với chúng mình phải đi đâu, sau đó bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Samuel đã không chỉ một lần nhìn thấy Lộ Bạch nói chuyện với động vật. Anh nhướn mày tò mò, lẽ nào Lộ Bạch thật sự có thể giao lưu với động vật?

Báo đen và gấu đen không xa lạ với mùi của Samuel, biết anh không tạo thành nguy hiểm cho Lộ Bạch, nên không buồn để mắt đến. Con người và động vật đương nhiên không thể giao lưu bằng lời nói, nhưng Lộ Bạch an ủi rất dịu dàng, nên chúng đều giữ được bình tĩnh, ngoan ngoãn ở yên đó chứ không tấn công.

Lộ Bạch dọn đồ xong thì theo Samuel đi, báo đen và gấu đen vô thức theo sau. Lộ Bạch lại mất thêm một khoảng thời gian mới thuyết phục được chúng ở lại nơi này.

"Hai ngày nữa tao sẽ quay lại." Cậu nhìn thẳng vào mắt báo đen. Sau khi nghe câu này xong thì nó không đi theo nữa mà ngồi tại chỗ một cách hết sức tao nhã, trông như muốn tiễn cậu đi. Lộ Bạch phải cảm thán rằng báo đen đúng là một loài động vật vô cùng thông minh.

"Tạm biệt."

Lên máy bay, Lộ Bạch liền nghe thấy tiếng kíu kíu, sau đó một con cú mèo bay đến đậu lên vai cậu, đôi mắt to tròn sáng trưng đang long lanh nhìn cậu: "Kíu kíu?"

Thì ra là Bé Quần Bó. Lộ Bạch ngạc nhiên bật cười, rồi dịu dàng đáp lại nó: "Kíu kíu ~"

Bé Quần Bó nhận được câu trả lời thì lập tức nhắm mắt lại, dụi vào má Lộ Bạch bằng cơ thể mập mạp của mình.

"..." Lộ Bạch được dụi mà kinh ngạc vô cùng, không ngờ Bé Quần Bó còn nhớ cậu, vì dù sao ban đầu cả hai cũng chỉ ở bên nhau một buổi sáng, cậu chỉ cho nó ăn một bữa thịt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!