Chương 30: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Nhiều lần từ chối báo đen tiếp cận nhưng không hiệu quả, Lộ Bạch dứt khoát mặc kệ nó, tiếp tục cho chuột Marmota uống nước.

Khi ở trên trái đất, nếu nhìn thấy chuột Marmota, cậu chắc chắn không dám đến gần, vì có thể trên người chúng có virus, con người bị lây nhiễm sẽ mang đến hậu quả nghiêm trọng.

Còn chuột Marmota ở nơi này không rõ là virus hay không, nhưng dù sao hành tinh này cũng đã có đủ các loại vắc

-xin.

Trước khi vào làm chính thức, Lộ Bạch đã được tiêm vắc

-xin, bằng không thì việc thoát khỏi sự tấn công của đủ loại virus vi khuẩn trong rừng gần như là bất khả thi.

Dù vậy, Lộ Bạch vẫn cố gắng tránh tiếp xúc trực tiếp với chuột Marmota, khán giả hy vọng cậu sờ bọn chúng sẽ phải thất vọng, ngoài ra cậu cũng không thể thấy khu bình luận, tức là có thể đương nhiên mà "phụ lòng" mọi người.

"Chúng ta đi thôi." Lộ Bạch lấy chai nước khoáng về, xoa đầu báo đen rồi đứng lên trở lại xe địa hình.

Cậu ném chai vào túi rác, trong đó chứa toàn bộ rác thải sinh hoạt có thể tái chế của họ, toàn là những chai lọ để mang về căn cứ.

Hỏi cậu vì sao không nhờ Samuel thuận tiện mang về, Lộ Bạch tất nhiên không có can đảm bảo sếp đi vứt rác cho mình.

Vả lại, khi ở bên ngoài, có khi những cái chai này cũng rất có ích.

Phải tiếp tục lên đường, Lộ Bạch nói với các khán giả đang liên tục tặng thưởng: "Bây giờ chúng tôi phải đi tiếp, nội dung phía sau có khả năng chỉ là phong cảnh ven đường, mọi người cũng đừng quá để tâm, cần làm gì thì cứ làm, đừng lãng phí thời gian."

Một lời nhắc nhở dịu dàng để tránh tạo ra phiền toái không đáng có.

Từ nhỏ đến lớn, cậu vẫn luôn không thích làm phiền người khác, tính ra thì từ khi đến Sao Thần Vương, cậu đã thay đổi rất nhiều.

Nguyên nhân chính là vì cậu đồng ý mở rộng lòng mình, hiện giờ công việc rất đáng để hài lòng, hàng ngày đều nhận được sự khuyến khích và đối xử thiện ý, con người sẽ dần dần có sự tự tin.

Còn khoảng 2 giờ nữa thì mặt trời lặn, Lộ Bạch thoải mái uống món nước giải khát được đóng hũ mà hôm nay sếp vừa đưa đến.

Chiếc xe tiếp tục lắc lư tiến về trước men theo sườn núi, nhân viên cứu hộ trẻ tuổi đeo kính mát đang nghiêm túc lái xe, cơ thịt dưới cằm hơi căng ra, mang lại cảm giác khá là ngầu, cũng khiến mọi người cảm nhận được cậu không hề sợ hãi việc di chuyển trong rừng.

Mà đương nhiên thôi, đằng sau có 3 con mãnh thú theo cùng thì có gì phải sợ nữa chứ!

Rất nhiều người theo dõi kênh live stream cũng từng nghĩ đến việc sống như Lộ Bạch bây giờ, được lái chiếc xe yêu thích, mang theo thú cưng của mình tiến bước trên con đường mạo hiểm, một hành động dũng cảm và tự do biết bao.

Người thanh niên không mấy cường tráng này đang lên đường, thông qua live stream, cậu dẫn họ đi trải nghiệm thế giới tự nhiên không có giới hạn, một nơi mà khắp cả trăm kilomet xung quanh đều không thấy bóng người.

Đây là lần thứ 2 Lộ Bạch live stream trong thời gian dài, giúp kênh của cậu phá kỷ lục số người xem cao nhất hiện tại, tuy rằng trong hơn 1 giờ đồng hồ này, cậu không nói gì mà chỉ lái xe thôi.

Một vài tài khoản bí mật đang ẩn nấp trong đám đông, dù chưa từng gửi bình luận nhưng thân phận chắc chắn là chỉ có cao chứ không có thấp, thỉnh thoảng lại nhảy ra tặng thưởng.

Đằng trước có khói bụi mịt mù, Lộ Bạch nhìn thấy xa xa là một đàn linh dương đầu bò đang di cư, xe của họ không thể đi xuyên qua, đành phải đổi hướng đi cùng với chúng.

Cả một bầy đều là thức ăn đang đồng hành bên cạnh làm hai chú mèo bự ngơ ngác mãi, chúng không hiểu tình hình hiện tại ra sao.

Linh dương đầu bò rất to lớn, sức tấn công vượt xa linh dương bình thường, trong tình huống đã đảm bảo no bụng, mèo bự sẽ ưu tiên chọn những con mồi khác, chỉ khi nào bất đắc dĩ mới đi săn linh dương đầu bò.

Gấu cũng thế, khu vực sống của chúng không có liên quan đến linh dương đầu bò, nếu không đi theo Lộ Bạch, chắc hẳn cả đời Then Cửa cũng không thể gặp được nhiều linh dương đầu bò thế này.

"……" Sau cổ còn cột bóng bay, gấu đen đứng dậy ngơ ngác nhìn đàn linh dương đầu bò, thỉnh thoảng lại gãi bụng, không hiểu ra sao.

Chuyện gì thế này?

Sư tử và báo đen chỉ nhìn thôi, rõ ràng không có ý định đi săn, gấu đen lần đầu gặp linh dương đầu bò cũng không có khái niệm ăn được hay không.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!