*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Nếu còn cách khác thì Lộ Bạch thật lòng không muốn đưa nhóc cú mèo lông lưa thưa về Trạm cứu hộ.
Nhóc lông xù này kêu chiếp chiếp ngoài lều của cậu sáng nay, cậu vừa dậy xem thử thì bắt gặp một đôi mắt to tròn linh động có viền vàng, chưa kịp thốt lên khen nó đáng yêu thì phát hiện cả người nhóc cú mèo ướt đẫm, hiển nhiên là đang gặp khó khăn.
Nó lại còn há mỏ với cậu, không phải để cắn mà là đòi ăn, đây là hành động của chim non dành riêng cho cha mẹ.
Nhóc cú mèo kêu lên một tiếng là Trường Thọ đã nhào đến, nếu Lộ Bạch không nhanh tay nhanh mắt thì hậu quả thực khó tưởng tượng.
Biết rõ có nguy hiểm nhưng vẫn mò đến, chứng minh là nó đói lắm rồi, Lộ Bạch không thể mặc kệ được, thế là cậu lại lau khô lông vũ cho "mèo con", đút cho nó chút thịt vụn rồi đặt trên vai mình để bảo vệ.
"Tình yêu cuồng nhiệt" của động vật họ mèo dành cho loài chim được khắc ghi trong gene của chúng, trong thế giới tự nhiên, chẳng thiếu trường hợp mèo bự tấn công chim chóc, mà gấu cũng vậy, thỉnh thoảng lại xem loài chim là đồ chơi của mình.
Tất nhiên, cú mèo không phải là loài chim bình thường, nhưng cũng chỉ khi trưởng thành mới được xưng danh là chim dữ, nhóc cú mèo bây giờ đi đường còn lảo đảo thì làm gì có sức mạnh để lên mặt với mèo bự.
Lông vũ trên người đã khô ráo, bụng cũng no rồi, cặp mắt của nhóc ta càng to tròn hơn, nó đứng trên vai Lộ Bạch, có sức để nghịch ngợm, cũng bắt đầu thể hiện khí thế bẩm sinh của bá chủ bầu trời trước sự tiếp cận của mèo bự và gấu, vô cùng cảnh giác.
Khi nó đứng lên, chiếc quần bó nhỏ dưới chân liền lộ ra, lông xù xù đáng yêu hết sức, Lộ Bạch sờ thử, rất là đã tay.
Để tránh cho Trường Thọ cứ nhìn chằm chằm Bé Quần Bó không rời, Lộ Bạch vắt óc nghĩ ra cách ném đồ đi xa, nhưng đáng tiếc Trường Thọ không phải là chó săn được huấn luyện, nó chẳng hứng thú gì với thứ bị ném đi cả.
Tiếp đó, Lộ Bạch không mấy kỳ vọng gì, đành thổi một quả bóng bay thả lên trời.
Bất ngờ là chiêu này có tác dụng thần kỳ, sư tử và gấu cùng bị thu hút, đuổi theo bóng bay ra xa.
Có một vài loài động vật bẩm sinh đã biết cách chơi bóng bay, thường gặp nhất là chó bull Pháp, chó Border Collie chẳng hạn, chúng đều rất giỏi chơi bóng.
Then Cửa là một con gấu đen hoang dã, nhìn nó vui sướng chạy giữa rừng cây để đuổi theo bóng bay, dùng mũi hất bóng, Lộ Bạch thấy tim mình tan chảy đến nơi rồi, hình ảnh này chắc chắn sẽ là một trong những tấm đẹp nhất!
Trường Thọ cũng muốn giành bóng bay của nhân viên cứu hộ, quả bóng có sức hút đặc biệt với nó, nhưng ngặt nỗi nó lại không cao lớn bằng gấu đen, dẫn đến việc làm thế nào cũng không chạm vào bóng được.
Sư tử bự vốn đã xấu tính bắt đầu gầm gừ muốn quậy.
Nếu Lộ Bạch không liên tục cảnh cáo: "Không chơi được thì đừng chơi." E rằng nó đã đánh nhau với gấu rồi.
Báo đen điềm tĩnh và tao nhã ngồi trên một gốc cây khô mọc đầy rêu xanh nằm vắt ngang trên mặt đất, đôi mắt đầy mê hoặc cũng đuổi theo bóng bay, cái đuôi dài chậm rãi hất qua hất lại sau lưng, nói lên rằng tâm trạng của nó lúc này rất tốt.
Gấu và sư tử đều có đồ chơi và trang sức của mình, chỉ có báo đen trưởng thành là chưa có, vì Lộ Bạch cứ cảm thấy những món đồ ấu trĩ đó không xứng với nó.
Nhưng ánh mắt báo đen đuổi theo bóng bay khiến Lộ Bạch hiểu ra, bé bự hung dữ kia rốt cuộc cũng vẫn là bé cưng mà thôi.
Lộ Bạch lại lén mở hộp trang sức của Trường Thọ ra, trong đó có một sợi choker bằng nhung đen, ở giữa điểm xuyết những mảnh kim loại hình học bất quy tắc màu bạc.
Sợi dây chuyền này đắt lắm đây.
Chẳng biết có phải là chủ tiệm lừa cậu hay không mà nói rằng kim loại gắn trên đó là kim loại hiếm ngoài hành tinh, rất khó chế tác.
Cứng chắc khó rèn đó sao? Hình dung này rất thích hợp với ấn tượng của Lộ Bạch về báo đen, quả thực cảm nhận mà báo đen mang lại cho cậu chính là vững vàng, không thể bị hạ gục đó thôi.
"Xong rồi." Lộ Bạch đeo choker lên cổ báo đen, lùi về sau hai bước, ngắm nghía rồi hài lòng nói: "Đẹp trai muốn xỉu luôn."
Báo đen không có phản ứng quá lớn với việc trên cổ xuất hiện một sợi dây chuyền, vì thứ đó quá nhỏ bé, không hề vướng víu.
Làm xong việc, Lộ Bạch vác Bé Quần Bó trên vai, tiếp tục nâng máy chụp hình lên đuổi theo hai đứa lông xù đang chơi bóng, thế nhưng còn chưa kịp chụp mấy tấm thì bóng bay đã bị một cơn gió thổi tung lên, mắc kẹt trên cây không rơi xuống được!
Gấu đen và sư tử đều ngơ ngác, hoang mang nhìn quanh, thậm chí gấu đen còn định trèo lên cây.
Thế rồi tiếng động cơ máy bay càng lúc càng gần đã cắt ngang hành trình giải cứu bóng bay của hai bé cưng này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!