Chương 27: (Vô Đề)

Vốn nguyên một chậu táo để dành ăn được rất lâu, kết quả ngủ một giấc tỉnh dậy thì chẳng còn quả nào.

Con gấu này ăn mất rồi chứ gì?

Lộ Bạch dám chắc trăm phần trăm, câm nín nhìn gấu đen đang ngủ say sưa với cái bụng căng tròn, nhưng nghĩ lại thì số táo này vốn là do gấu đen lấy được, nó ăn hết thì cũng không thể trách nó.

Chắc là vừa rồi ăn chưa đủ no nên mới trèo vào thùng xe, ăn xong rồi ngủ.

"……" Gấu đen chép chép miệng, cái chân vừa bị Lộ Bạch nắm lúc nãy giờ gác lên bụng gãi.

Lộ Bạch thầm nhủ, nếu đã lên xe của tao, thì phải cho mày biết thế nào là giang hồ hiểm ác.

"Khụ……" Lộ Bạch xuống xe.

Sư tử và báo đen nghe thấy tiếng động thì lập tức ngẩng đầu lên nhìn Lộ Bạch.

"Đi thôi." Lộ Bạch ra hiệu khởi hành với chúng.

Báo đen tỉnh ngủ liền đứng lên duỗi dài tứ chi, sau đó nhảy xuống từ trên cao, nhưng nó không biết Lộ Bạch định đi đâu, nên chỉ đứng tại chỗ bất động.

Mục tiêu tiếp theo phải là một nơi rất thích hợp để gấu săn bắt, không nơi nào thích hợp hơn là sông suối ở trong hẻm núi, Lộ Bạch lên xe rồi vạch ra lộ trình, lái xe theo hướng dẫn trên thiết bị định vị.

Cậu còn đặc biệt quay đầu về sau nhìn thử xem chú gấu kia có bị tiếng động cơ xe đánh thức hay không.

Hiển nhiên, lo lắng của cậu là dư thừa, con gấu trong thùng xe chẳng khác nào gấu bông nằm yên bất động.

Nếu gần đây đã có dấu vết của gấu thì nó phải là nơi thích hợp cho gấu đi săn, phạm vi không quá đường kính 10km, vì gấu không ở trong mùa giao phối thì sẽ không đi lang thang xung quanh.

Mặt trời cách đường chân trời chỉ khoảng ba ngón tay, có nghĩa là chỉ còn 45 phút nữa thì trời sẽ tối.

Lộ Bạch không mất nhiều thời gian đã đến bên nguồn nước, đó là một con sông nhỏ chảy rào rào từ hẻm núi, độ rộng ước chừng bảy hay tám mét, không biết dưới sông có cá không nữa.

Lộ Bạch dừng xe địa hình trên bờ đá sỏi.

Vì đường đi gập ghềnh, con gấu trong thùng xe đã bị lắc tỉnh, nghe nói có một vài loài động vật cũng xuất hiện tình trạng say xe, Lộ Bạch nhìn bóng lưng tròn vo kia, vội vàng nhảy xuống xe xem xét, nếu để nó nôn ra trong thùng xe thì không hay rồi.

Xe lái không nhanh, báo đen và sư tử lần lượt đuổi kịp, hai chú mèo bự vừa thở hổn hển vừa đứng lại bên bìa rừng nhìn dòng sông nhỏ trước mặt, bước chân chần chừ, định làm gì đây?

Gấu đen không bị say xe, sau khi dừng lại, nó lập tức nhanh nhẹn trèo ra khỏi thùng xe, chẳng khác nào một ngọn núi nhỏ.

Có lẽ là vì mới tỉnh ngủ nên gấu đen ngáp một cái thiệt bự, lắc lắc cái đầu tròn vo rồi bò về phía bờ sông.

Lộ Bạch thấy nó biết tự giác đi săn thì thầm thở phào, hai con mèo bự đã được cậu nuôi thành ra không chịu chủ động đi săn nữa rồi, cậu không hy vọng con gấu này cũng tập thành thói quen lười biếng như thế.

Gấu đen xông thẳng xuống sông, thân hình tròn vo toát lên sự hào hứng vì sắp được ăn, Lộ Bạch biết ngay là cơ hội của mình đến rồi, nó chịu xuống sông bắt cá, đảm bảo sẽ tự tắm sạch cho mình, đến khi nào cần là có thể chụp được những tấm hình đẹp đẽ rồi.

Còn bây giờ thì không đủ ánh sáng, không thích hợp để chụp hình.

Trời đã tối hẳn, mèo bự bị đói cuối cùng cũng chịu ra khỏi rừng, vây quanh chân Lộ Bạch, chủ yếu là Trường Thọ, vì Trứng Đen điềm tĩnh dù có đói cũng sẽ không có hành vi nịnh nọt như vậy.

Nhưng nó cũng vẫn nhìn Lộ Bạch bằng đôi mắt sáng lòe lòe toát ra vẻ thèm khát, Lộ Bạch hiểu rất rõ có nghĩa là gì.

"Tự đi săn đi." Lộ Bạch xoa lên bộ lông đen bóng của báo đen, một lần nữa cảm thán sự rắn chắc của nó, cậu nói: "Tao biết hôm nay tụi mày mệt rồi, nhưng thịt trong thùng giữ tươi cũng không còn bao nhiêu cả, bây giờ hoàn cảnh xung quanh khá tốt, chúng ta phải tiết kiệm, có thể đi săn thì nên đi săn."

Nhân viên cứu hộ nói rất chân thành, thật sự là muốn tốt cho chúng nó.

Sau cùng sư tử mất kiên nhẫn rồi, dụi mấy phút vẫn không được đút ăn bèn cất bước chạy vào rừng.

Đuôi nó vẫy không ngừng, tỏ rõ ý bất mãn, rất giống trẻ con xin mẹ tiền tiêu vặt nhưng bị từ chối thẳng thừng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!