*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Khu bảo tồn nằm ở bán cầu nam của Sao Thần Vương, người ta nói gián phía nam còn to hơn ngựa, quả nhiên là danh bất hư truyền.
Mà trọng điểm là chúng nó còn biết bay!
Lộ Bạch nói xong thì đi xử lý lũ gián, còn ngài Thân vương đang nói chuyện với cậu thì chờ cả nửa ngày…… nhưng cũng không lo lắng lắm.
Ngay cả mãnh thú cũng có thể ứng phó, thì cậu nhân viên can đảm này sao có thể chịu thua bọn gián chứ.
"……" Bọn lì lợm kia đã được dọn sạch, nhưng Lộ Bạch vẫn luôn cảm thấy trong nhà mình đã trở thành hang ổ của hàng ngàn hàng vạn con rồi, cậu làm sao mà yên tâm ngủ cho được chứ?
Nhất định phải có phương án đề phòng.
Lộ Bạch xoa xoa đống da gà nổi lên trên tay mình rồi xuống nhà, vào cửa hàng tiện lợi 24h mua loại đèn đuổi muỗi và côn trùng, mở lên mới dám ngủ.
Sáng hôm sau, Lộ Bạch thức dậy rất sớm, cậu chạy xuống nhà ăn bừa cái bánh mì rồi đến bộ phận y tế thăm con sư tử vừa được phẫu thuật hôm qua.
Dù sao thì lúc này vẫn còn sớm, ở đây chỉ có nhân viên y tế đang trực, có vẻ cũng nhận ra Lộ Bạch nên đối phương chào hỏi rất thân thiết.
Hiện giờ vẫn chưa thể cho người vào thăm, Lộ Bạch đứng cách tường thủy tinh cười cười, nhìn thấy sư tử đang nghỉ ngơi, vùng bụng nó phập phồng đều đặn theo từng hơi thở, từ đó có thể thấy được sinh mệnh ngoan cường của nó.
Sư tử hoang dã một khi đến tuổi già thì thường chết rất nhanh, nhưng nếu hoàn cảnh sống tốt hơn một chút, không có cạnh tranh thì chúng có thể sống thêm vài năm nữa.
Theo cảm nhận của Lộ Bạch thì hoàn cảnh sống trong Khu bảo tồn vẫn rất gian nan, dù là mãnh thú cũng không ngoại lệ.
Những người khác trong Trạm cứu hộ thường thay ca sau khoảng tám giờ đồng hồ, còn như Lộ Bạch và Dave thì không có ai để thay cả, bình thường không bận rộn thì rất thoải mái, nhưng có việc thì hễ gọi là phải có mặt.
Có lẽ mọi người đều tương đối quan tâm đến sư tử, Lộ Bạch đứng một lát thì Samuel và Dave cũng lần lượt đến thăm.
Vừa đúng lúc sư tử tỉnh lại, vì cơ thể còn yếu nên nó không vùng vẫy quá nhiều, nhân viên đút thịt vụn qua khe hở trên lồng cho nó.
Thấy sư tử đực thò đầu nhai thịt chóp chép, mọi người đều không khỏi vui mừng cho nó, cách một mặt kính vẫn có thể cảm nhận được khát vọng sinh tồn của con sư tử ày rất mãnh liệt, sau này khi rời khỏi rừng chắc chắn sẽ có một cuộc sống về già khá tốt.
Sau này Lộ Bạch nghe nói sư tử già khá hơn rồi sẽ được chuyển đến một trung tâm chăm sóc động vật không có quan hệ cạnh tranh, vẫn được sống trong hoàn cảnh tự nhiên nhưng được con người quản lý tập trung, nó sẽ sống cùng những con sư tử già khác.
So với nhóm sư tử bị mất chân hay chột mắt thì con sư tử của Khu bảo tồn này có thể xem là một chú đẹp trai rồi.
Còn chuyện có thêm một chuyện tình lãng mạn tuổi xế chiều hay không thì phải dựa vào chính bản thân nó rồi.
Đến giờ còn chưa biết yêu, Lộ Bạch không có khả năng lo lắng cho chuyện tình cảm của bọn xù lông này, cậu xác nhận tình trạng của sư tử già đã ổn định, không cần đến mình an ủi nữa thì liền chuẩn bị thu dọn đồ đạc quay vào rừng.
Không biết cái xe rách của mình có còn trong rừng không? Lộ Bạch lại không thể tự mình bay qua được, cậu chỉ đành lên tiếng hỏi Trưởng trạm xem có thể phân cho cậu một người hỗ trợ hay không, lái máy bay vèo một cái là đến!
Vừa đúng lúc Lộ Bạch nói điều này thì lãnh đạo tối cao của căn cứ cũng có mặt, anh vẫn đích thân làm mọi việc như trước, bình thản nói: "Bây giờ tôi đang rảnh, có thể đưa cậu đi."
"……" Dave chuẩn bị đi sắp xếp lúc này còn có thể nói gì được nữa, đương nhiên là ngậm miệng lại thôi, đồng thời âm thầm ngạc nhiên, chẳng lẽ gần đây Điện hạ rất rảnh rỗi? Đến nỗi mà một việc vặt thế này cũng phải ôm vào người.
"Ờm, ngài rảnh à?" Lộ Bạch cảm thấy như vậy thì quá tốt rồi, dù sao thì muốn cậu đi làm quen với một đồng nghiệp xa lạ cũng khó khăn lắm!
Cậu nói ngay: "Vậy ngài có thể chờ một lát không? Tôi cần chuẩn bị thêm một chút vật tư, đại khái là khoảng nửa giờ thôi, đến lúc đó tôi sẽ báo lại cho ngài."
Chuẩn bị vật tư cho nhân viên cứu hộ vốn là công việc của Trạm cứu hộ, Samuel nói: "Không cần đâu, đi thôi." Anh khá rành đường ở nơi này, nói xong liền cất bước dẫn cậu nhân viên của mình tiến thẳng đến trung tâm mua sắm.
Lộ Bạch sửng sốt, sau đó vội vàng theo sau, phát hiện sếp lớn định dẫn mình đi mua đồ thì không thể không cảm thán đến lần thứ 1001, xem lãnh đạo nhà người ta kìa, à không, bây giờ cũng là sếp của cậu rồi! Thật đáng vui mừng.
Khí thế đi chuẩn bị vật tư của ngài Thân vương vừa nhìn đã thấy khác hẳn người trái đất tằn tiện, thứ nào hữu dụng là lấy, không cần nhìn đến giá cả.
Lộ Bạch chắc là sau khi làm việc mười năm thì mình cũng sẽ phóng khoáng như vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!