Chương 23: (Vô Đề)

Những nhà thám hiểm có kinh nghiệm nơi hoang dã mà nghe tiếng gầm rú kinh khủng giữa đêm khuya trên đồng cỏ sẽ đưa ra cách làm lý trí nhất là làm như không nghe thấy gì, lập tức tránh thật xa.

Đó là cuộc đi săn của linh cẩu, thông thường không phải chỉ một con, mà lại mười mấy con.

Lúc trước đã từng đề cập rằng một vài con linh cẩu đã dám bao vây một con sư tử, đây không phải là nói bừa.

Có người từng cho rằng linh cẩu chẳng qua chỉ là một con vật nhỏ bé họ chó mà thôi, nhưng không, mối đe dọa khủng khiếp nhất trên chốn đồng cỏ chính là loài linh cẩu không đáng chú ý đó.

Vua của rừng rậm – sư tử – có sức cắn vào khoảng 360kg, nhưng sức cắn của linh cẩu quả thực đáng sợ, có thể đạt đến 460kg.

Không chọc vào chúng nó mới là lựa chọn thông minh nhất.

Khi âm thanh quỷ dị như tiếng trẻ sơ sinh gào khóc truyền đến, sắc mặt của Lộ Bạch đang chạy thục mạng lập tức xấu đi, đúng là linh cẩu, đối tượng mà bọn họ muốn ngăn cản không phải là một con mãnh thú, mà là một bầy linh cẩu hung ác……

"Trứng Đen, Trường Thọ —— Mau quay lại!" Lộ Bạch đột nhiên trợn mắt, vội vàng gọi hai đứa mèo bự trở về, vì chưa xác định được đối thủ của chúng là bao nhiêu con, nếu đạt đến mười mấy, hai mươi trở lên thì bọn họ rõ ràng là thức ăn dâng lên tận miệng rồi.

Nhưng báo đen và sư tử đã chạy xa, gọi không về được, Lộ Bạch lạnh toát cả người, hai tên nhóc đáng chết này, dám bỏ mặc cậu phía sau, chẳng lẽ không sợ cậu gặp nguy hiểm à?

Báo đen là đứa cho rằng cậu yếu ớt mà! Đi tè một cái cũng phải giúp cậu che giấu mùi!

Hai con mèo bự quá hào hứng, dù sao thì ban ngày chúng cũng đã ngủ quá nhiều, đến tối mới là lúc lên tinh thần nhất, lúc này mà không quậy cho đã thì còn chờ khi nào?

Chỉ không biết khi chúng nó cắm đầu xông đến mà phát hiện ra có mười con hai mươi con linh cẩu đang chờ thì sẽ có tâm trạng ra sao nữa?

Lộ Bạch không thể biết được, vì khi cậu đuổi đến nơi thì tình hình đã hỗn loạn lắm rồi, mười mấy cặp mắt sáng lòe lòe đảo quanh khu vực này, rối tung hết cả lên, không phân rõ địch ta nữa.

Trước khi họ đến, nơi này đã xảy ra một trận đấu dữ dội, đầu tiên là bầy linh cẩu đói khát phát hiện ra con sư tử già lạc đàn, sau đó linh cẩu bao vây thăm dò, chậm rãi tấn công, khiêu khích sư tử, tìm cách tiêu hao thể lực của nó, nói đến đây thì khôg thể không khen ngợi năng lực tổ chức của linh cẩu, đó thật sự là phân công công việc rõ ràng, phối hợp chặt chẽ, dùng thương vong thấp nhất để đổi lấy lợi ích cao nhất, thông minh đến đáng sợ.

Tuy Lộ Bạch không thích linh cẩu, nhưng không thể không khâm phục khả năng sinh tồn và tổ chức của chúng.

Đếm sơ qua thì có khoảng mười ba con linh cẩu, đây được xem là bầy linh cẩu cỡ trung, khó đánh giá sức mạnh của chúng.

Chúng không hề phát hiện ra sự có mặt của Lộ Bạch, chỉ chăm chú vào sư tử và báo đen đột nhiên xen vào trận chiến, không ngừng nhe răng đe dọa, thăm dò sức mạnh của hai đứa.

Đương nhiên mỗi lần thăm dò sẽ bị đánh tả tơi, vì Trường Thọ và Trứng Đen không phải con sư tử già đã yếu ớt kia, cả hai đều còn trẻ và mạnh khỏe, vừa được ăn một bữa no nê, có thừa tinh lực để chiến đấu.

Xác định được con mãnh thú gặp phải linh cẩu là một con sư tử, rất có thể chính là con mà họ đã gặp vào buổi sáng, Lộ Bạch vừa nóng lòng vừa khó hiểu, đã xông vào đánh nhau rồi mà vì sao trung tâm giám sát không có phản ứng gì cả?

Lần trước hai con mãnh thú còn chưa gặp nhau mà họ đã bắt đầu đề phòng từ rất xa rồi, lần này còn đánh thật kia mà?

Nghĩ vậy, Lộ Bạch nhớ đến sáng nay Max từng nói thỉnh thoảng máy giám sát cũng gặp vấn đề? Không ngờ thời đại khoa học kỹ thuật này mà cũng có lúc gặp phải sự cố nhỉ.

Thật không đáng tin mà.

Cũng may mình phát hiện ra sớm, Lộ Bạch thầm nghĩ, cậu trốn một bên liên hệ với nhân viên giám sát đang trực: "Xin chào, xin hỏi anh có thể xác nhận tọa độ của tôi không? Ở đây xảy ra sự cố, một con sư tử bị tấn công, xin hãy nhanh chóng xác nhận."

Nhân viên giám sát nghe nói sư tử bị tấn công thì lập tức căng thẳng, vì Thái tử Chasel chính là sư tử, anh ta lập tức xác nhận lại tọa độ của Chasel, sau đó phát hiện ra đối phương đang ở cùng Quân đoàn trưởng Adonis.

"Xin chào, xin hỏi tình hình cụ thể thế nào? Sư tử bị thương rồi sao?"

"Một bầy linh cẩu, có khả năng bị thương, xin nhanh chóng sắp xếp!" Lộ Bạch đáp.

Nhân viên của trung tâm giám sát: "Được, xin chờ một lát, tôi lập tức báo cáo!"

Đối phương tưởng rằng Chasel bị linh cẩu bao vây, vì vậy cực kỳ căng thẳng, lập tức báo cáo lên trên yêu cầu điều động nhân viên y tế đi làm nhiệm vụ.

Liên hệ với Trạm cứu hộ rồi, Lộ Bạch trốn bên cạnh dùng đèn pin công suất lớn quan sát tình hình chiến đấu…… Cậu nhìn thấy sư tử già bị thương, đang bị linh cẩu đuổi theo cắn mông.

Một khi linh cẩu đã cắn trúng con mồi thì sẽ không dễ dàng nhả ra, chúng có sức bền cực kỳ lớn, sư tử già cắn mất miếng thịt cũng không phải là điều kỳ lạ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!