*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Người trái đất không hề biết về hình thú.
Khi người nhà của Adonis thấy Lộ Bạch cứ một tiếng lại một tiếng Trứng Đen mà gọi, họ quả thật là thấy không dễ chịu, hầy, sau cùng vẫn phải đưa Trứng Đen đi, à không, là Adonis.
Trong tình huống phải chọn một trong hai thì người bị đưa đi mà không cần lý do chắc chắn là Adonis.
Hiển nhiên là sống cùng nhân viên cứu hộ sẽ an toàn hơn, và lại còn có thể xem live stream nữa, người nhà sẽ càng yên tâm.
Mãi đến khi Lộ Bạch không do dự vung tay với sư tử, thể hiện rõ ràng là nhân viên cứu hộ thường ngày vẫn thiên vị báo đen hơn thì họ mới an tâm.
Người nhà của Adonis hài lòng thì người nhà của Thái tử Chasel lại bất mãn, người trái đất này quá là thiên vị rồi đó, tại sao lại đối xử với Thái tử của Đế quốc như thế chứ, sao không thể công bằng hơn chút chứ?
"Samuel, chị nghi là nhân viên của chú đánh đập Chasel, chú nên chú ý đến cuộc sống bình thường của họ một chút." Flora quan tâm quá mức nên suy nghĩ hơi quá, thấy cảnh tượng kia thì đầu óc như bị gõ ong ong, lập tức lên mạng liên hệ với chú của con mình.
Bà có thể tưởng tượng Chasel bị đánh bao nhiêu lần mới hình thành phản xạ có điều kiện như thế.
"Em không phát hiện vấn đề, đánh đập mà chị nói nếu chỉ là một lực không đến 2kg thì cũng tương đương với gãi ngứa cho sư tử mà thôi." Samuel nói.
Flora nghẹn lời: "……Nhưng mà, nhân viên cứu hộ của chú có dấu hiệu thiên vị rõ ràng, cậu ta đối xử với Adonis tốt hơn."
Mà Chasel lẽ ra nên được đãi ngộ tốt hơn mới phải.
"Ý của chị là em nên thông báo người mà cậu ấy đang chăm sóc hiện tại là Thái tử của Đế quốc, để cậu ấy có hành vi chuẩn mực hơn?" Samuel đáp lời bằng giọng bình thản.
Flora suýt nữa thì bị em chồng chọc tức chết, dù sao thì bà vẫn luôn tin rằng Samuel cũng thương Chasel.
"Không cần quá lo lắng, cậu ấy rất yêu thương động vật, Chasel sống cùng cậu ấy sẽ cảm thấy vui vẻ." Samuel biết Flora chỉ đang quá quan tâm nên mới tìm anh cằn nhằn mà thôi, thật ra Flora vẫn là một Vương hậu đủ tiêu chuẩn.
Hiếm khi ngài Thân vương kiên nhẫn nói chuyện, nhưng mắt anh lại quét sang chùm đuôi sam nhỏ của Chasel, cảm thấy mấy bông hoa bằng nhựa đủ màu kia cũng khá là đẹp.
Trên Sao Thần Vương chỉ có duy nhất một mình cậu ấy mới xem sư tử bự là một cô bé con, cậu dẫn theo hai chú mèo bự chậm rãi đi bộ về phía hạ du.
Khán giả không hề chê video của cậu khô khan, nửa ngày không nói câu nào, vì trên kênh live stream này có thể thấy được hai con mãnh thú một đen một vàng, họ được chứng kiến cuộc sống chân thực của mãnh thú trong môi trường hoang dã.
Lộ Bạch phát hiện một bầu trời mới, vừa nói vừa thở hổn hển: "Hạ dụ có một bờ cát rộng, nó như một cái vịnh nhỏ vậy, xem ra trưa nay tôi phải giải quyết bữa trưa ở đây rồi."
Trong vịnh nước này hẳn phải có nhiều loại cá lắm, nước trông có vẻ rất trong, Lộ Bạch cầm máy thăm dò đo chất lượng nước trước: "Chất lượng nước tuyệt vời, cá nước ngọt hoang dã chắc ngon lắm đây."
Cất chiếc máy thăm dò nhỏ bé đi, Lộ Bạch lại lấy một cái hộp sinh tồn dã ngoại ra khỏi túi, đây là cái tên cậu tự đặt, trong đó chứa không ít những dụng cụ nhỏ như bật lửa, lưỡi câu dây câu, một loại dụng cụ giữ ấm chống rét được ép thành khối nhỏ, khi cần dùng thì mở ra là được, nhưng không cần đến nó trong thời tiết này.
Lộ Bạch tìm một cành cây ở gần đó, quấn dây câu lên rồi cột chắc lưỡi câu vào, nhưng không có mồi câu, cậu gãi gãi mặt một lúc, quyết định không cần mồi, kẻ nào tự nguyện thì cắn câu.
Cắm cành cây bên bờ, ném lưỡi câu xuống nước, Lộ Bạch lại đi loanh quanh gần đó nhặt cành cây, báo đen vẫn đi theo cậu, còn sư tử bự thì canh chừng bên bờ, hai mắt nhìn chằm chằm xuống mặt nước.
Xem phản ứng của nó thì chắc là biết trong nước có nhiều cá!
Nhưng mãnh thú không ăn cá, tuy chúng là động vật họ mèo, nhưng cũng chỉ có một vài loài nhất định là thích ăn cá, ví dụ như mèo cá.
Lộ Bạch kéo cá lên bờ, con cá nặng khoảng 1kg quẫy đuôi trên bờ cát, hai chú mèo bự nhìn cá mà không biết làm sao.
Báo đen ghé lại ngửi một cái rồi nhanh chóng ngoảnh đầu đi, rõ ràng là không chịu được cái mùi này, nó li3m mép bỏ đi.
Sư tử bự vươn móng vuốt ra gảy gảy, phát hiện đó không phải thứ mình ăn được thì ỉu xìu từ bỏ việc thăm dò, đi đến dưới bóng râm hóng mát.
Một đứa là động vật hoạt động về đêm, đưa kia lại là sư tử đực hễ có vợ là dựa vào vợ để kiếm cơm, xem ra không định đi săn vào lúc này.
Lộ Bạch cũng không bắt buộc chúng, cũng tại được chiều thôi, thân là một con mãnh thú trẻ tuổi sức lực tràn trề mà ngày nào cũng chờ cơm đến há miệng, vinh quang lắm sao? Tự hào lắm à?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!