Chương 2: (Vô Đề)

Dave chính là thanh niên có mái tóc màu hạt dẻ bị bỏ lại, vị Trưởng trạm này đeo một cặp kính viền bạc, ngoại hình rất nho nhã ôn hòa.

Dave cười tủm tỉm cầm lấy tư liệu cá nhân của Lộ Bạch: "Chào cậu, Lộ Bạch đến từ trái đất, tôi khá là tò mò, cậu thật sự đã hai mươi ba tuổi à?"

"……" Lộ Bạch sững người.

Bị người ta kỳ thị chiều cao rồi, nhưng cậu lại cảm thấy đối phương không có ác ý?

Quả nhiên Dave đang đùa, sau khi khôi phục dáng vẻ nghiêm túc thì vươn tay ra với Lộ Bạch: "Tôi là Dave, Trưởng trạm cứu hộ, rất vui vì từ ngày hôm nay, chúng ta chính thức trở thành đồng nghiệp."

"Ngài là Trưởng trạm?" Lộ Bạch kinh ngạc, cậu còn tưởng Trưởng trạm phải là một ông chú tuổi đã quá năm mươi chứ, thật không ngờ lại là một anh trai còn trẻ như vậy.

Dave thấy Lộ Bạch kinh ngạc thì mỉm cười gật đầu.

Lộ Bạch sực tỉnh, vội vàng dùng hai tay nắm lấy tay Dave: "Chào ngài, tôi cũng rất vui mừng được làm việc cùng ngài."

Dave mỉm cười, đẩy đẩy mắt kính: "Đừng căng thẳng, sau này cậu sẽ thích ở đây, đúng không? Tôi đã đọc qua tư liệu của cậu, cậu đã từng làm chăm nuôi động vật, vậy thì rất tốt, công việc này chắc chắn là dành cho cậu rồi."

Lộ Bạch tiếp tục ngơ ngác gật đầu: "Vâng, tôi rất thích công việc này.

" A, Trưởng trạm là một người thật dịu dàng?

Trời ơi, Lộ Bạch lúc này vui như vừa trúng thưởng vậy.

Chứng minh là trước kia cậu đã từng bị chèn ép rất nhiều ở nơi làm việc cũ.

Dave thấy vậy, ánh mắt lại càng ôn hòa: "Đúng rồi, ở đây còn hơn mười người trái đất khác nữa đấy, tôi sẽ sắp xếp cho cậu ở cùng bọn họ, không thành vấn đề chứ?"

Lộ Bạch phẩy tay: "Không vấn đề."

"Vậy cứ quyết định thế đi.

" Dave tự mình nhập thông tin vào hồ sơ cá nhân cho cậu, sắp xếp nơi làm việc, phát đồng phục và v.

v…

Thật ra những việc này có thể giao cho cấp dưới làm, nhưng dù sao cũng đang rảnh, Dave không cảm thấy làm thêm vài việc thì có vấn đề gì.

Hơn nữa, Lộ Bạch có vẻ không có nhiều kinh nghiệm xã hội, chắc hẳn là một đứa trẻ vừa mới rời khỏi vòng tay cha mẹ thôi.

Làm xong những việc vặt này, Lộ Bạch nhận được thông báo mình cần phải tham gia huấn luyện trước khi nhậm chức.

Người phụ trách huấn luyện chính là Trưởng trạm, điều này khiến Lộ Bạch thở phào nhẹ nhõm, lần đầu tiên cảm thấy mong chờ buổi huấn luyện trước khi nhậm chức của mình.

Dave xoay bút cảm ứng trong tay mình, giọng điệu dịu dàng: "Từ ngày mai, tám giờ sáng bắt đầu đi, bây giờ cậu có thể về nghỉ ngơi rồi, tôi đưa cậu về phòng, đi thôi."

Anh ta còn chu đáo giúp Lộ Bạch xách vali, sức mạnh này thật khiến người ta hâm mộ.

"Cảm ơn Trưởng trạm.

" Lộ Bạch lần nữa lại kinh ngạc trước sự dịu dàng của lãnh đạo rồi, người ở đây…… ai cũng tốt thế sao?

Nơi ở là một tòa ký túc xá cao năm tầng, hóa ra là mỗi nhân viên được một căn hộ nhỏ, Lộ Bạch rất ngạc nhiên, vào trong nhìn thử, căn hộ này rất gọn gàng sạch sẽ, nội thất đầy đủ, ban công còn có vài chậu cây xanh mượt, trông rất sáng sủa, nhìn vào là vui mắt rồi.

Nguyện vọng lớn nhất trong đời của Lộ Bạch là sở hữu một căn nhà của riêng mình, bày trí theo cách mình thích.

Bây giờ thì ông chủ không biết tên đã giúp cậu hoàn thành giấc mơ này, tuy rằng chỉ được ở đây có mười năm.

"Căn hộ này chỉ có mình tôi sống?" Thanh niên đến từ trái đất bị chấn động, vừa sờ sờ ghế, sờ sờ quầy bar, cùng với căn bếp nhỏ kiểu không gian mở một cách trân trọng, rõ ràng là thích đến nỗi không nỡ buông tay.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!