*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Không có trắc nghiệm IQ à?
Sống trên trái đất đã lâu rồi nên Lộ Bạch vẫn tưởng rằng nghiên cứu sâu về động vật là một việc rất đương nhiên, thế này thì xem ra người Sao Thần Vương cũng không quá quan tâm, họ chỉ bảo vệ an toàn cho động vật, còn đa số thời gian thì hình như không can thiệp vào bất cứ vấn đề nào khác của chúng.
Về phần khoảng cách với động vật, Lộ Bạch vì đã từng có vết xe đổ bị đuổi việc nên vẫn như chim sợ cành cong, lần nào nhắc đến cũng thật nhạy cảm, cậu cẩn thận hết sức hỏi: "Ngài cho rằng tôi đã quá thân thiết với chúng à?"
Vì đối thoại qua video, Samuel lập tức nhận ra sự kinh hoảng trong mắt cậu thanh niên trái đất, anh bất giác cau mày, giải thích rằng: "Nếu cậu có thể chấp nhận được những cảm xúc tiêu cực, thì cậu cứ tự nhiên."
Lộ Bạch bây giờ mới hiểu là sếp lớn đang lo lắng cho tâm trạng của mình, ừm, cậu cũng từng nghe nói nhân viên trong căn cứ sẽ có bác sĩ tư vấn tâm lý miễn phí, bất cứ lúc nào cũng có thể đặt hẹn với tư vấn viên để tán gẫu, giải tỏa tâmtrạng.
Không hổ là đơn vị quốc hữu của một hành tinh siêu cường, phúc lợi rất hoàn thiện.
"Không đâu.
" Lộ Bạch thấy lòng ấm áp, liền nở nụ cười thật tươi: "Khi tôi làm nhân viên chăm nuôi động vật trên trái đất cũng thường phải đối diện với tình cảnh phải tiễn mấy đứa nhỏ mình nuôi đi, tuy rằng thật sự luyến tiếc, nhưng tụi nó được đưa đến những nơi tốt hơn, được chăm sóc cẩn thận trong ngôi nhà mới của mình, đó là chuyện tốt mà, tôi sẽ không quá đau buồn."
Từng câu từng chữ và vẻ mặt của Lộ Bạch đều đang bày tỏ với Samuel rằng cậu rất chuyên nghiệp.
"Vậy thì tốt.
" Sếp lớn rất quan tâm cậu lúc này mới gật đầu.
"Cảm ơn ngài.
" Ngài thật là dịu dàng, Lộ Bạch thầm nghĩ.
"Có cần thêm vật tư gì nữa không?" Không biết Lộ Bạch đang cảm ơn cái gì, nhưng Samuel chỉ nhìn cậu một cái rồi lặp lại câu hỏi mình đã nói lúc trước: "Bây giờ tôi có thời gian, có thể mang đến cho cậu."
Lộ Bạch đáp: "Không cần không cần, mọi thứ đều đầy đủ, thật sự không cần thêm, vả lại lúc vào rừng tôi đã mang theo không ít.
" Đều là đồ mua bằng tiền của cậu, không báo hóa đơn cho đơn vị, vậy nên sếp mới hỏi thế nhỉ, cũng vì vậy mà Lộ Bạch vừa ngượng ngùng vừa nói rõ tình hình, sau đó còn có vẻ tự hào khoe: "Ừm, thật ra gần đây tôi đăng bài viết nên kiếm thêm một ít tiền, gánh vác đồ ăn vặt của mình và của mấy con mèo bự thì vẫn đủ!"
Số tiền vũ trụ kia dù sao cũng được kiếm từ tài nguyên trong rừng, nếu dùng hết cho bản thân thì Lộ Bạch sẽ ngại lắm.
Samuel khẽ nhướn mày: "Bài viết?"
"Đúng vậy, nếu ngài có rảnh thì thử lên blog riêng của tôi xem một chút, nhưng mà đến bây giờ thì chỉ mới có một bài thôi.
" Nói đến đây, Lộ Bạch bắt đầu vạch kế hoạch rõ ràng: "Mấy ngày nay tôi không tiện ra ngoài, vậy nên mới chỉnh lý lại những tài liệu mà mình chụp được mấy ngày trước, tất cả đều đăng lên blog riêng, tiện cho mọi người cùng thưởng thức."
Samuel nghe vậy, đôi mắt vàng nhạt nhìn thoáng qua gương mặt Lộ Bạch, vẻ mặt cực kỳ tán thưởng: "Ừ.
" Cậu thanh niên này hễ làm việc là sẽ rất liều mạng, đúng là cần phải nghỉ ngơi.
Sau khi kết thúc cuộc gọi, Lộ Bạch mới đứng dậy rửa mặt, thuận tiện đi kiểm tra xem hai chú mèo bự nhà mình đi đâu rồi.
Rừng rậm lúc chín giờ sáng, sương đọng trên vạn vật từ đêm qua đã khô hẳn rồi, sư tử bự ra ngoài dạo chơi vẫn chưa về; cành cây mà báo đen nằm ngủ đêm qua cũng trống trơn, kẻ thần bí kia không biết đã đi đâu rồi.
Cách đó 4 kilomet, bụi cỏ che giấu một con báo đen cường tráng và sung sức, con ngươi của nó co lại thành một điểm tròn nhỏ, đang nhìn chằm chằm vào bầy sơn dương Himalaya đang ăn cỏ ở phía xa xa.
Sơn dương Himalaya nặng khoảng 40-50kg, có một cặp sừng ngắn nhỏ xinh, sức tấn công nhỏ hơn linh dương sừng dài, thịt vừa non vừa mềm, là một trong những con mồi mà loài mèo bự ưa thích.
Thông thường thì báo đen sẽ không đi săn mồi vào ban ngày, bởi vì chúng có bộ lông đen từ đầu đến chân, rất dễ bị con mồi phát hiện, chỉ có màn đêm mới là tấm áo ngụy trang tốt nhất của chúng, nhưng con báo đen này rất kiên nhẫn, nó nằm phục bất động trong bụi cỏ chờ cơ hội tốt nhất để bắt mồi.
Đằng xa, sư tử đực với bộ lông gần như tiệp màu với bụi cỏ đã chiếm được lợi thế tự nhiên, nó đang chầm chậm áp sát con mồi với vẻ không hề lúng túng.
Bầy sơn dương Himalaya đang nhàn nhã gặm cỏ không hề biết nguy hiểm đang đến gần, chỉ đến khi sư tử đực bắt đầu tấn công, sự yên ả của vùng đồng cỏ bị phá tan.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!