Chương 15: (Vô Đề)

Trên cái mặt xù lông của hai con mãnh thú, Lộ Bạch nhìn ra được chúng rất lo lắng cho mình, không hề nghi ngờ đây là màn kịch để ngăn chúng đánh nhau, khiến cậu cảm thấy hơi áy náy.

Dường như chỉ có con người mới lừa gạt…… À không, thật ra trong thế giới tự nhiên cũng tồn tại hàng ngàn hàng vạn những kẻ lừa gạt, chúng có sở trường ngụy trang, làm giả động tác, thường thấy nhất là giả chết.

Nghĩ vậy, Lộ Bạch liền không cảm thấy mình bỉ ổi nữa, cậu chỉ làm điều mà rất nhiều động vật bất đắc dĩ phải làm thôi.

"Tao không sao.

" Lộ Bạch không tỏ ra khó chịu nữa, mỉm cười an ủi sư tử và báo đen, tuy rằng cậu cũng lo chúng nó lại quay ra đánh nhau.

Cũng may sư tử bự và báo đen chỉ dụi mũi vào cậu một lát, xác nhận là cậu vẫn an toàn chứ không cãi nhau nữa.

Định thần lại mới phát hiện ra đã không còn sớm, Lộ Bạch nhìn bầu trời càng lúc càng tối, quyết định phải nhanh trở lại điểm cứu hộ đi thôi.

Cậu bò dậy khỏi mặt đất, quần áo bẩn thỉu cũng không có thời gian để ý, cũng may nơi này nằm ngoài rìa vùng cây bụi, trên mặt đất vẫn còn một vài cành cây.

Lộ Bạch tìm một cành cây vừa tay, bẻ nó thành độ dài thích hợp với mình để chống đỡ cơ thể, cậu vẫn còn nhớ đến máy chụp hình, bèn quay lại nơi vừa mới đút báo đen ăn thịt vừa rồi, nhặt máy chụp hình lên treo vào cổ.

"Chúng ta về thôi.

" Lộ Bạch nói với sư tử bự, sau đó lại khó xử quay lại, do dự nhìn báo đen, trầm ngâm một lát mới thốt ra được một câu: "Còn mày? Mày muốn đi đâu?"

Khu rừng lớn thế này, chắc hẳn báo đen có địa bàn của riêng mình, dù thế nào cũng không đến mức không còn nhà để về, Lộ Bạch cảm thấy mình không cần lo lắng cho báo đen.

Đương nhiên là động vật không thể nói, cũng không thể cho cậu một câu trả lời.

"Vậy bọn tao đi trước đây, sau này có duyên lại gặp.

" Lộ Bạch thật sự hy vọng như vậy, sau cùng vẫy tay với báo đen, chống cành cây đi về hướng điểm cứu hộ.

Sư tử bự nhìn báo đen một cái, lắc lắc bờm mình trong gió, sau đó hùng dũng oai vệ quay người bỏ đi.

Báo đen một mình đứng trong bụi cỏ, lặng lẽ nhìn theo bóng lưng sư tử và Lộ Bạch thật lâu.

Là một con mãnh thú sống đơn độc, báo đen đã quen với cuộc sống chỉ có một mình, khác hẳn với động vật hoang dã chân chính, báo đen mỗi năm chỉ có ba tháng trong hình thú, thậm chí còn không có khát vọng theo đuổi báo cái, thì lấy đâu ra báo đen con.

Bọn chúng sống trong rừng, chưa từng đồng hành với động vật khác, trong ký ức ghi lại bởi gene di truyền cũng không có khái niệm cùng huyết thống.

Chúng là những kẻ cô độc chân chính.

Đánh mất bản thân trong một khoảng thời gian nhất định, mất đi tất cả tình cảm và ấm áp.

Đột nhiên ngửi thấy mùi hương thân thuộc, đánh thức tình cảm bị quên mất đã khắc ghi trong gene, nảy sinh ra ý định muốn tiếp cận, lần đầu tiên chấp nhận thức ăn do "anh em" mang đến, lần đầu tiên thân mật li3m nhau, đây là số liệu liên quan đến hình thú của con người mà kho dữ liệu của Trạm cứu hộ chưa từng ghi nhận được.

Báo đen nhấc chân đuổi theo, cái mũi ươn ướt đánh hơi mùi hương thuộc về Lộ Bạch còn lưu lại trong gió…… Nếu không đi theo thì mùi hương này sẽ biến mất, nó không muốn mùi này biến mất.

Bước chân của nó càng lúc càng nhanh, sư tử đực theo sau Lộ Bạch cũng phát hiện ra mối đe dọa đang tồn tại.

Mắt của động vật họ mèo phản xạ lại ánh sáng bên ngoài, tạo thành một đôi mắt có thể phát sáng trong đêm, vì trong mắt chúng có một tầng phản quang mỏng do một lớp tế bào trong suốt tạo thành, chỉ cần quanh chúng có nguồn sáng khác thì sẽ bị hấp thu, phản xạ lại thành một luồng sáng đủ để nhìn rõ hoàn cảnh xung quanh.

Khi hai đôi mắt phát sáng nhìn vao nhau trong đêm tối, kẻ sợ hãi lại không phải chúng, mà là con người!

"Không cho đánh nhau, đi thôi.

" Lộ Bạch nghe tiếng sư tử bự quay đầu gầm gừ, lập tức vươn tay nắm lông bờm của nó, kéo đầu nó lại gắng sức lôi đi.

Một mối đe dọa có sức mạnh kinh người đi theo sau lưng, muốn một con mãnh thú như sư tử bự không nóng nảy là một điều bất khả thi rồi.

Nhưng cũng không thể mặc cho nó gây chuyện, Lộ Bạch giơ tay lên với sư tử, lạnh mặt cảnh cáo: "Mày mà còn nữa là tao đánh đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!