*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Lộ Bạch nằm mơ cũng không nghĩ đến báo đen chỉ mới có duyên gặp mặt một lần mà lại giúp mình cướp lại máy chụp hình từ tay bọn khỉ đầu chó.
Hành động này thực sự quá nhân tính hóa, khi xảy ra ở một loài động vật hoang dã đặc biệt là một con mãnh thú, bất cứ ai cũng thấy não mình chết máy, thật sự không dám tin tưởng.
Lộ Bạch kinh ngạc đến độ dừng chân, nghi ngờ nhìn đối phương……
Bước chân của báo đen nhẹ nhàng không một tiếng động, nó đến ngay trước mặt Lộ Bạch thì dừng lại, nhìn Lộ Bạch một lát rồi mới nhả máy chụp hình đang ngậm trong miệng ra.
"Mày……" Điều này quá khó tin, Lộ Bạch ngơ ngác quỳ xuống nhìn thẳng vào mắt báo đen, muốn tìm ra một chút manh mối gì đó bên trong, nhưng tròng mắt của báo đen rất bình thường, đúng là ánh mắt của một con thú hoang thuần túy, lạnh lùng đầy dã tính, không hề có cái gọi là nhân tính trong đó.
Đặt máy chụp hình xuống rồi, báo đen đứng bất động, cũng nhìn Lộ Bạch.
Con ngươi mắt của báo đen rất đặc biệt, khi nó thu hẹp đến tối đa sẽ hình thành hai điểm đen nhỏ, phần còn lại là màu vàng kim nhạt dần, đôi mắt như vậy là sự kết hợp của lạnh lùng, thần bí và cao quý.
Lộ Bạch không dám nhìn vào mắt nó quá lâu, vì đó là hành vi khiêu chiến, cậu cố nén sự kinh ngạc của mình, thì thầm nói: "Mày giúp tao tìm lại máy chụp hình?" Lộ Bạch vẫn cảm thấy việc này là không thể tin được, cậu vươn tay cầm lấy máy chụp hình, lại phát hiện trên đó có vài vệt máu khô……
Vết máu?
Tròng mắt Lộ Bạch co lại, căng thẳng nhìn vào cơ thể báo đen: "Mày bị thương rồi?" Cậu không còn màng đến sợ hãi nữa, vội vàng đi vòng quanh báo đen để kiểm tra, thậm chí còn cúi thấp người thò đầu xem xét phần bụng của nó, cũng may là không thấy vết thương.
Vậy thì vết máu này chắc là của con khỉ đầu chó kia rồi…… Lộ Bạch sững sờ, gần như có thể tưởng tượng được kết cục của con khỉ đầu chó nọ.
Khỉ đầu chó biết trèo cây, di chuyển giữa những cành cây là sở trường của chúng nó, nhưng đáng tiếc là nó gặp phải báo đen, báo đen cũng biết trèo cây, mà kỹ năng leo trèo không kém khỉ đầu chó chút nào! Bình thường báo cũng thích ở trên cây mà.
Cho nên báo đen mới được xưng là quán quân toàn năng.
Lộ Bạch lau vệt máu bên trên đi, còn âm thầm thương xót cho con khỉ đầu chó một lát: "Cảm ơn mày đã tìm máy chụp hình về cho tao." Kết cục của khỉ đầu chó đã là một sự thật không thể đảo ngược nữa rồi, Lộ Bạch cũng chỉ thương cảm vậy thôi, chứ không nghĩ thêm nữa, cậu vươn tay thử xoa đầu báo đen, đối phương không từ chối.
"À, tao mang thịt cho mày nè." Lộ Bạch đặt máy chụp hình xuống, vui vẻ lấy thịt tươi ra khỏi hộp giữ nhiệt, cứ xem như nó là thù lao giúp đỡ đi.
Hôm nay báo đen đã tiêu hao khá nhiều vào buổi sáng, bây giờ ăn một bữa, đến tối không cần phải đi săn lúc nửa đêm nữa.
Báo đen có vẻ vẫn còn cảnh giác, nó thò đầu sang như muốn xác nhận lại, ngửi ngửi gò má của Lộ Bạch một chút…..
Lộ Bạch có thể cảm nhận được hơi thở của báo đen phả lên mặt mình, có mùi đặc biệt của động vật…… cũng không khó ngửi lắm.
Cũng giống lần trước, nó thè lưỡi li3m một cái, không chỉ ngửi mà còn phải nếm, đến khi xác định hoàn toàn không có nguy hiểm, báo đen mới ngậm thịt rồi nằm xuống ăn.
Con báo này có hình thể khổng lồ, lớn hơn báo đen hiện có trên trái đất khoảng 20%, nhìn bên ngoài cũng không biết có phải là do khác biệt về chủng loài hay không.
Dù sao thì khi Lộ Bạch làm việc trong vườn thú trái đất cũng chưa từng gặp được báo đen.
Nhìn báo đen đang ăn, Lộ Bạch ngồi bên cạnh cầm máy chụp hình, mở ra xem thử tình trạng của nó.
Bề mặt máy chụp hình vẫn còn nguyên vẹn, xem ra chưa bị rơi xuống, vẫn có thể sử dụng đầy đủ chức năng, hình chụp trước đó vẫn còn đủ, Lộ Bạch thở phào nhẹ nhõm.
Cậu nâng máy chụp hình lên, nhân cơ hội chụp cho báo đen vài tấm hình kỷ niệm, lòng thấy thật nhẹ nhàng, vì báo đen đến đây là để trả lại máy chụp hình chứ không phải để gây chuyện, chuyến ghé thăm nhà đầy hữu hảo này có nghĩa là bọn họ đã xây dựng được một mối quan hệ tốt đẹp.
Một mối quan hệ tốt đẹp xảy ra giữa mãnh thú và con người là việc rất hiếm có.
Lộ Bạch vừa vui mừng vì nó đã đến đây, lại vừa lo lắng sư tử và báo đen mà gặp mặt thì sẽ đánh nhau, nhưng con báo đen tính tình điềm đạm ôn hòa này có vẻ không phải là loại ưa thọc gậy bánh xe, dù có gặp sư tử cũng sẽ không thèm đánh nhau đâu nhỉ?
Động vật hoang dã đều rất thông minh, sẽ không lãng phí sức lực của mình vào những chỗ không đâu.
Trong rừng nguy hiểm trùng trùng, sinh tồn gian nan hơn trong tưởng tượng cả trăm lần, dù là mãnh thú cũng phải biết kiềm chế, không phải ai cũng như "Gã du côn"* cả, ai nhìn một cái nó cũng nổi điên.
*"Gã du côn": ở đây là biệt danh của loài lửng mật.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!