Chương 113: Hoàn chính văn

Cuối cùng cây quỷ đã tự hủy, nhưng vào phút cuối, cậu đã cố gắng hết sức để bao bọc cây quỷ bằng sức mạnh tinh thần của mình. Vậy nên người bị thương nặng nhất chính là cậu và Samuel, vì Samuel và cậu đã hứng lấy phần lớn năng lượng, khi rời khỏi trái đất, cả hai đều gần như hấp hối. Sau khi trở về, khả năng phục hồi của Lộ Bạch có thể thấy rõ bằng mắt thường, nhưng tình hình của Samuel lại không mấy khả quan.

"Anh ấy ở đâu?" Lộ Bạch không nghe tiếp được nữa, cậu lập tức giật chăn ra, xuống giường, không thèm để ý đến việc mình thậm chí còn không đứng vững: "Tôi có thể giúp anh ấy…"

Oliver thấy cậu sốt ruột thì không khỏi có phần ghen tị với tình cảm của Lộ Bạch dành cho Samuel, nhưng anh không ngần ngại: "Tôi dẫn cậu đến đó." Hoặc nói là dìu đi sẽ phù hợp hơn.

Đây là một phòng bệnh đặc biệt, bởi vì Samuel bị thương nặng, lại có địa vị cao, cho nên có mấy sĩ quan đứng gác ở cửa. Sau khi xác minh danh tính, họ được phép vào. Lộ Bạch nhìn thấy Samuel nằm trên giường, dường như vừa trải qua nhiều cuộc phẫu thuật, trông rất kinh khủng. Oliver kể với cậu rằng khi Samuel mới được đưa đến đây, không ai tin rằng anh có thể sống sót.

Bởi vì anh bị thương quá nặng.

"Khi chúng tôi tìm thấy hai người, ngài ấy đang ôm chặt cậu." Oliver nhớ lại khoảnh khắc đó, vẫn cảm thấy rất sốc.

Lộ Bạch tưởng tượng ra cảnh tượng đó, lẩm bẩm mắng đồ ngốc, nếu biết trước thì trước khi lên đường, cậu đã bảo người kia hãy tự chăm sóc bản thân mình, đừng lo lắng cho cậu. Bởi vì thực lực hai bên chênh lệch quá lớn, cậu sẽ không dễ dàng chết, ngược lại, nếu ngay cả cậu cũng không chống đỡ được, như vậy Samuel càng thêm khó chống đỡ.

Lộ Bạch rời khỏi Oliver đang đỡ mình, tiến đến ngồi xuống bên giường của Samuel, nắm chặt cổ tay anh bằng cả hai tay…

"Lộ Bạch…" Oliver dường như biết được ý định của Lộ Bạch, ánh mắt lo lắng đầy vẻ không đồng tình, nhưng anh không nói gì. Nếu anh ở vào hoàn cảnh của họ, anh tin rằng mình cũng sẽ làm như vậy. Việc duy nhất Oliver có thể làm bây giờ là canh gác phòng bệnh, không để Lộ Bạch bị quấy rầy.

Lộ Bạch mất một tuần để hồi phục sau chấn thương nghiêm trọng, bây giờ cậu đã hơi yếu rồi, cộng thêm phải liên tục sử dụng sức mạnh tinh thần, cuối cùng cậu chỉ có thể nằm trên ngực Samuel, cố gắng chống đỡ thêm một giây nữa! Lúc này thời gian dường như vô cùng dài, Lộ Bạch gần như choáng váng vì bị rút cạn sức lực, nhưng để Samuel có thể sớm hồi phục nên cậu vẫn không muốn dừng. Bản thân Lộ Bạch cũng không biết mình đã ngất đi như thế nào.

Sức mạnh của Cây Sự Sống có thể hồi sinh mọi thứ. Khi sức mạnh được truyền vào cơ thể Samuel đủ nhiều, những vết thương chằng chịt trên cơ thể anh sẽ được chữa lành, bao gồm cả hệ thần kinh bị tổn thương. Sau khi Samuel tỉnh lại, anh cảm thấy như mình vừa có một giấc ngủ ngon, không cảm thấy khó chịu gì cả… ngoại trừ cảm giác tức ngực. Anh mở mắt ra, nhìn thấy đồ đạc trong bệnh viện, giây tiếp theo, anh cúi xuống, nhìn thấy một cái đầu quen thuộc đáng yêu, là Lộ Bạch.

"Lộ Bạch…" Samuel nghe thấy giọng nói của mình trở nên khàn trầm, như thể đã không nói gì trong hàng trăm năm. Đồng thời, anh bắt đầu nghi ngờ tất cả những điều này chỉ là ảo ảnh do cây quỷ tạo ra hay là sự thật. Rõ ràng một giây trước anh còn ở trên chiến trường trái đất, ngay sau đó lại ở đây.

Samuel thực sự hy vọng đây là sự thật, bởi vì cảm giác được ôm Lộ Bạch trong vòng tay thật tuyệt, nhưng lý trí lại nói với anh rằng nhiều khả năng chỉ là ảo giác. Ảo ảnh do cây quỷ tạo ra làm rối loạn tâm trí anh… Nhưng dù có là ảo giác, Samuel cũng không thể kìm được giơ tay lên ôm chặt lấy cậu thanh niên gầy gò kia, sau đó càng chắc chắn hơn rằng đây chỉ là ảo giác, vì Lộ Bạch của anh không hề gầy đến vậy. Lộ Bạch này gầy đến mức làm anh đau lòng.

Khi thấy Samuel giơ tay lên, Oliver sửng sốt vô cùng, đây là một sức mạnh khác của Lộ Bạch sao? Chỉ mất một thời gian ngắn để Samuel đang hôn mê hồi phục như một người bình thường.

"Thân vương Samuel, ngài hồi phục rồi…"

Giọng nói của Oliver khiến Samuel giật mình. Anh nhìn người ngoài cuộc duy nhất trong phòng với vẻ mặt vô cảm, cau mày, tại sao Oliver lại ở trong ảo giác của mình? Cái tên này thật chướng mắt.

Không nhận được câu trả lời, Oliver hỏi lại: "Ngài cảm thấy thế nào? Có cần gọi bác sĩ không?" Còn Lộ Bạch nữa, anh ta không thấy Lộ Bạch động đậy nên rất lo lắng: "Lộ Bạch ngủ sao? Xin hãy kiểm tra lại."

Samuel nghe vậy, cuối cùng cũng nhận ra điều bất thường. Nếu là ảo giác thì Lộ Bạch không thể nào ở trạng thái bất tỉnh được. Rốt cuộc thì anh vẫn mong muốn Lộ Bạch nói chuyện với anh, cười với anh. Vậy thì… đây không phải là ảo ảnh sao? Không còn gì đáng mừng hơn được nữa.

Trước niềm vui bất ngờ to lớn này, ngài Thân vương thường ngày nghiêm túc chỉ hơi lộ ra chút dao động cảm xúc, sau đó nhìn xuống Lộ Bạch trong vòng tay mình. Gương mặt khi ngủ rất bình yên, hơi thở đều đặn, thực sự chỉ là đang ngủ.

"Ừ, cậu ấy đang ngủ."

Oliver thở phào nhẹ nhõm: "Vậy còn ngài thấy sao? Có cần gọi bác sĩ không?"

Samuel lắc đầu: "Để cậu ấy nghỉ ngơi trước đã."

Cũng phải… Lộ Bạch đang nghỉ ngơi, sao Samuel có thể để bác sĩ qua đây bây giờ, cho dù không khỏe cũng phải đợi Lộ Bạch tỉnh lại. Thấy vậy, Oliver khéo léo nói: "Tôi đi trước, tránh làm phiền ngài và Lộ Bạch nghỉ ngơi."

Samuel gật đầu. Dù trong đầu có nhiều câu hỏi, muốn tìm hiểu xem chuyện gì đang xảy ra, nhưng khi ôm Lộ Bạch thì mọi thứ đều trở nên không còn quan trọng nữa, , bởi vì báu vật quan trọng nhất đã nằm trong vòng tay anh rồi.

Lộ Bạch ngủ một giấc không biết trời trăng gì. Có lẽ vì tiêu thụ quá nhiều năng lượng nên cậu không thể thức dậy được. Samuel vốn không xa lạ gì với cơn thèm ngủ của Lộ Bạch, chỉ đặt cậu lên giường, còn bản thân anh được nuôi dưỡng bởi sức mạnh của Cây Sự Sống, về cơ bản đã hồi phục.

Khi Lộ Bạch ngủ đủ giấc rồi tỉnh dậy, cậu thấy mình đang ở trong một khung cảnh khác lạ. Nơi này là…

"Tỉnh chưa?" Một giọng nói dễ chịu vang lên bên cạnh.

Sau khi quay mắt sang, Lộ Bạch nhìn thấy một người đàn ông đẹp trai mặc áo sơ mi thường phục đứng cạnh giường, nhìn cậu với vẻ lo lắng.

"Samuel?" Lộ Bạch thầm nghĩ, trí nhớ của mình có bị lẫn lộn gì không? Tại sao trước khi ngủ, mọi người vẫn đang ở bệnh viện trong tình trạng thê thảm, sau khi tỉnh lại, quang cảnh lại thay đổi một lần nữa…

"Ừ, là tôi." Thấy Lộ Bạch thực sự tỉnh táo, Samuel đã lo lắng cho cậu suốt hai ngày quá mới mỉm cười nhẹ nhõm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!