Phản ứng đầu tiên của Lộ Bạch là tại sao Bông Xù và Trắng Bự lại rượt đuổi con người vô tội chỉ để dọa nạt? Họ không phải là những người nhàm chán như vậy. Vậy thì chỉ có một khả năng, đó là người này đã làm gì xúc phạm đến Bông Xù và Trắng Bự. Nhưng Bông Xù và Trắng Bự luôn ở bên cạnh cậu, nên họ không có cơ hội bị chọc giận…
Không thể nào là chuyện ngày hôm qua được… Khoan đã, Lộ Bạch sửng sốt, chợt nghĩ ra điều gì đó. Cậu quay lại nhìn Trắng Bự, thấy ánh mắt trốn tránh của anh ta là hiểu ra ngay.
"Được rồi, xin lỗi, tôi sẽ mắng bọn chúng." Lộ Bạch nói, nhưng Phong Lăng có thể nhận ra rằng người này có vẻ không mấy hối lỗi, hoàn toàn khác với thái độ vừa rồi.
"Tên đó khiêu khích cậu?" Phong Lăng chỉ nghĩ ta được khả năng này.
Lộ Bạch mỉm cười nhưng không nói gì, coi như ngầm thừa nhận.
Phong Lăng hiểu ra, nhưng anh không có ấn tượng xấu về Lộ Bạch, ngược lại, anh thích những người cứng rắn.
Phong Lăng: "Tôi sẽ cho cậu biết nếu có tình hình gì, nhưng đừng đi quá xa." Anh nói rồi quay người rời đi.
Hả? Trước thái độ của anh ta, Lộ Bạch rất ngạc nhiên, nếu như cậu hiểu đúng thì ẩn ý của câu nói này chính là: Sẽ bao che cho cậu những chuyện nhỏ nhặt, chỉ cần không có ai bị giết là được! Lộ Bạch sờ cằm, cậu được ưa thích thế sao?
Lúc này, tâm trí của Lộ Bạch dường như hoàn toàn bị thu hút bởi thủ lĩnh người trái đất kia. Hổ trắng lớn nheo mắt lại, bước tới nhẹ nhàng cụng vào eo Lộ Bạch, kéo sự chú ý của cậu trở về với mình.
"Anh còn cụng em hả?" Lộ Bạch hoàn hồn, nhưng khuôn mặt sạch sẽ tuấn tú cũng nghiêm lại, nói: "Tối qua anh và Trắng Bự ra ngoài lúc nào? Sao em không biết?"
Làm sao Bông Xù biết người đó là ai, chắc chắn là Trắng Bự đã nói.
Cậu gọi: "Trắng Bự."
Nghe đến tên mình, sói tuyết lập tức căng thẳng, nhìn thẳng về phía trước, thậm chí còn ngồi xổm bất động như tượng. Mặc dù nhìn như thế rất đẹp trai rất dễ thương, nhưng vẫn là đã làm việc xấu.
Lộ Bạch: "Chúng ta đã trả thù ngay tại chỗ rồi, vậy thì quên chuyện này đi, các anh không phải chỉ làm mọi chuyện thêm phức tạp thôi sao?"
Bông Xù và Trắng Bự: "…"
Lộ Bạch nhìn báo đen: "Anh biết khi nào họ đi, phải không?"
Báo đen đang xem kịch, cái đuôi vẫy vẫy khựng lại, thôi xong, nếu không nói thì Lộ Bạch sẽ ghét, nếu nói sẽ bị đánh, làm sao cũng không được… "Tôi ngủ quên mất."
"Anh bịa chuyện." Báo là loài vật cảnh giác như vậy mà ngủ quên sao được?
"Samuel và tôi đi sau khi cậu ngủ, chúng tôi lo lắng cho an toàn của cậu nên đã để lại Adonis bảo vệ cậu."
Ngay khi Oliver nói xong, Adonis nhận được ánh mắt thất vọng từ Lộ Bạch.
Adonis: Tôi có làm gì sao…
Không làm gì cả, chỉ là một việc nhỏ thôi, nhưng cục lông xù nói dối không phải là cục lông xù ngoan.
Lộ Bạch nghiêm giọng nói: "Sau này đừng làm thế nữa."
Ba cục lông xù làm chuyện xấu đều im lặng, có thể hiểu là đồng tình, hoặc có thể hiểu là: đồng tình trên bề mặt, nhưng nếu gặp người bắt nạt Lộ Bạch, lần sau họ sẽ dám làm lại.
Để tránh xung đột với người ở nơi này, Lộ Bạch quyết định ở lại nhà với mọi người, giải quyết tận gốc vấn đề cho đến khi quân đội có tin tức. Hôm qua ở trong rừng trên hành tinh Lông Xù, bọn họ đột nhiên biến mất khỏi tầm mắt của mọi người, hiện tại bên kia nhất định là hỗn loạn rồi, đúng không? Mấy sĩ quan có thể dẫn dắt mọi người đều biến mất, có thể tưởng tượng được nỗi lo lắng khi không có người lãnh đạo ở đó… Chỉ còn lại Then Cửa, cậu ta có thể tự đứng vững được không?
Lộ Bạch không thể không lo.
Thấy cậu bồn chồn, Samuel an ủi: "Đừng lo, nếu Louis không giải quyết được thì Chasel cũng có thể."
Lộ Bạch: "Chasel?" Cậu đã muốn hỏi từ lâu: "Có phải là Trường Thọ không?"
Đến lúc này thì không còn gì để giấu nữa rồi, Samuel gật đầu. Thái tử của Đế quốc quả thật có thể giải quyết rất nhiều việc.
Hai ngày sau, đoàn người do quân đội cử đi xác minh tình hình đã đến căn cứ, Phong Lăng dẫn người đến hiện trường. Để tránh gặp phải ảo giác như trước, họ dừng lại cách đó ba mươi mét.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!