Chương 11: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Cảm ơn." Lộ Bạch níu tay Samuel, xuống khỏi chiếc giường phẫu thuật có kích thước không mấy thân thiện với người trái đất, nhớ ra mình còn phải đi gặp Dave, cậu nói: "Sếp Samuel, ngài còn việc gì cần dặn dò không?"

Samuel khó hiểu nhìn cậu, hỏi: "Cậu có việc gấp?"

Lộ Bạch lắc đầu, không phải việc gấp gì mà: "Trưởng trạm còn muốn thảo luận công việc với tôi." Chắc là vậy nhỉ!

Không phải là vừa gặp ngày hôm qua à? Vốn định mời Lộ Bạch đi ăn, Samuel đành nói: "Vậy cậu đi đi, hy vọng cậu có thể suy nghĩ lại việc ngày mai vào rừng, không cần phải vội vàng như vậy."

Có thể khiến cho ngài Thân vương cuồng công việc nói ra những lời này, rõ ràng là Lộ Bạch thật sự liều mạng.

"Được rồi, tạm biệt sếp Samuel." Lộ Bạch đứng ngay trước cửa phòng y tế nói với sếp lớn.

"Ừm, tạm biệt."

Nhìn theo cậu nhân viên người trái đất trong bộ đồng phục không vừa người rời khỏi rồi, Samuel cũng quay lại văn phòng của mình.

Lần trước đến chỗ Dave, Lộ Bạch chỉ đứng chờ bên ngoài cánh cửa thứ hai, bây giờ vào hẳn bên trong mới phát hiện trong này thật khác biệt, nó vô cùng rộng lớn.

Văn phòng của Dave nằm ở trong cùng của hành lang, vừa vào cửa là anh ta đã lộ ra vẻ mặt cực kỳ khoa trương với Lộ Bạch: "Bé Lộ Bạch! Món quà cậu vừa tặng ——"

Bộ dạng như vừa cắn thuốc này khiến cho Lộ Bạch giật bắn mình, vội vàng ôm ngực nói: "Làm sao vậy? Chẳng lẽ không hợp pháp sao?"

Vẻ mặt của Trưởng trạm thật đáng sợ.

"Không không không, hợp pháp hợp pháp." Dave không muốn dọa Lộ Bạch, vội vàng đính chính: "Chỉ vì tôi thích quá đó thôi, hơi kích động một chút."

Thì ra không phải là bất hợp pháp, Lộ Bạch thở phào, cười tươi rói: "Trưởng trạm thích là tốt rồi."

"Đương nhiên là thích." Ai mà không thích một món quà như thế chứ, nhưng nghĩ lại thì Lộ Bạch cũng tặng Samuel một quyển album, Dave liền không dám chắc lắm, vị kia hình như không có hứng thú với mấy thứ này?

"Cậu tặng Điện hạ Samuel ảnh chụp giống của tôi luôn sao?" Dave tò mò hỏi.

Lộ Bạch sững người, vấn đề này hơi khó xử rồi đây, nếu nói ra thì Trưởng trạm có cảm thấy mình thiên vị không?

Quả nhiên là nên tặng giống nhau à?

"Không." Lộ Bạch vẫn quyết định không nói dối: "Tôi tặng anh là loạt ảnh về hoa và chim, đẹp và tươi tắn, còn tặng sếp Samuel là loạt ảnh mãnh thú……"

"Sư tử?" Dave trợn mắt.

"Ừ." Lộ Bạch mà chột dạ thì tiếc chữ như vàng vậy.

"Vậy thì chắc ngài ấy sẽ rất thích." Dave xoa cằm, nhìn chằm chằm Lộ Bạch, tên nhóc này thật quá đáng yêu, chậc chậc.

"Thật sao?" Vậy thì tốt quá, Lộ Bạch thầm nghĩ.

Nói xong chuyện quà tặng, Dave mới nhớ ra việc chính, bèn đẩy kính, nói: "Lộ Bạch, lần trước cậu nhận việc hơi đường đột chút, còn một vài quy trình chưa hoàn thành."

Lộ Bạch nhìn lại Trưởng trạm: "Ý anh là việc cài con chip sao? Tôi vừa đến phòng y tế rồi này." Cậu vô thức sờ lên gáy mình, giải thích: "Sếp Samuel dẫn tôi đi, anh ấy có nói chuyện này rồi, thật xin lỗi, đúng là do tôi l* m*ng quá."

"Không không, không phải l* m*ng, cũng may có cậu, đây là một bất ngờ tuyệt diệu." Dave sao có thể hà khắc với ân nhân cứu mạng của mình được chứ, nếu Samuel đã nói hết cho Lộ Bạch rồi thì anh cũng không nói thêm nữa: "Sau này vào rừng thì nhớ báo cho tôi một tiếng là được rồi, tôi sẽ giúp cậu báo cho tổ giám sát."

"Được." Lộ Bạch thông báo luôn: "Tôi muốn vào rừng luôn trong ngày mai."

Dave: "Cũng không cần phải thế……Cậu có thể nghỉ ngơi thêm vài ngày mà?"

Bọn họ thật sự không có hà khắc với nhân viên như vậy, hơn nữa Lộ Bạch còn vừa mới lập công nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!