Chương 85: Ngoại truyện 26: Câu chuyện thời niên thiếu (13) – Bánh Ngọt Nhỏ X Trần Không Say

Khi Quý Vân Châu dẫn theo một đám sư đệ sư muội lên tới đại sảnh tầng ba, buổi liên hoan gần như đã đi đến hồi kết.

Trên đường mọi người rầm rộ đến đại sảnh tầng ba, Tiền Châu Châu nhỏ giọng hỏi Triệu Tử Phi một câu: "Sao các anh lâu thế?"

Triệu Tử Phi cũng hạ giọng đáp: "Em thấy đại sư huynh có chỉn chu không?"

Tiền Châu Châu ngẩng đầu nhìn về phía đầu hàng, giơ ngón cái: "Chỉn chu chứ, gương mặt đại diện mà!"

Triệu Tử Phi thở dài: "Đó chính là nguyên nhân gây mất thời gian."

Tiền Châu Châu: "…"

Triệu Tử Phi: "Dù sao cũng là sao nam, trước khi ra ngoài quy trình khá phức tạp, thông cảm chút đi."

Tiền Châu Châu: "Sao em thấy anh sắp thành quản lý của đại sư huynh rồi nhỉ? Vừa phải truyền đạt mệnh lệnh lại còn phụ trách quan hệ công chúng?"

Triệu Tử Phi lại thở dài: "Do cuộc sống ép buộc thôi."

Mọi người vừa tới đại sảnh tầng ba, người tiếp đón đứng trước phòng tiệc liền mở cửa, Quý Vân Châu ung dung như bước trên thảm đỏ, phong thái ngút trời, cậu dẫn theo sư đệ sư muội bước vào phòng tiệc.

Phòng tiệc vốn đang náo nhiệt lập tức yên tĩnh lại, như có một cơn gió mạnh quét qua, cuốn sạch sự ồn ào và náo nhiệt trong không khí.

Tất cả mọi người đều dồn ánh mắt về phía đội Đông Phụ đến muộn, nói cụ thể hơn thì phần lớn là các cô gái đều tập trung nhìn người dẫn đầu – Quý Vân Châu.

Chẳng bao lâu sau, mọi người túm tụm lại thì thầm bàn tán.

"Người đi đầu là Quý Vân Châu à?"

"Chắc chắn là cậu ta rồi."

"Đẹp trai thật đấy."

"Cậu ta có bạn gái chưa?"

"Không rõ."

"Đẹp trai thế thì chắc có rồi nhỉ? Không có bạn gái thì vô lý quá!"

Các cô gái bàn tán về Quý Vân Châu như đang bàn tán về idol, chỉ riêng đám người của đội Tây Phụ thì tỏ vẻ khinh thường.

Lý Vu Nguyệt lạnh lùng liếc Quý Vân Châu một cái, khinh bỉ nói: "Làm màu."

"Tôi cũng thấy cậu ta làm màu."

"Loại vua làm màu này mà lần nào thi cũng được nhất à? Không có gì khuất tất mới lạ!"

"Nhìn là biết đồ vô dụng, muốn vào giới giải trí thì cứ vào đi, tới đây làm ô nhiễm giới cưỡi ngựa bắn cung làm gì?"

"Nhà có tiền thôi, người ta là cậu ấm tập đoàn Thiên Lập, muốn làm gì chẳng được."

Quý Vân Châu chẳng quan tâm người khác bàn tán gì về mình, thứ cậu cần chính là tâm điểm của sự chú ý.

Bầu không khí trong phòng tiệc lúc này hoàn toàn đạt đúng như dự đoán của cậu, tâm trạng cực kỳ tốt, cậu vốn định dẫn sư đệ sư muội đi về phía chỗ ngồi trống, nhưng đứng ở cửa đảo mắt một vòng, cậu lại không thấy chỗ nào dành cho đội Đông Phụ.

Rõ ràng chủ nhà cố ý, muốn khiến họ bẽ mặt.

Sắc mặt Quý Vân Châu lập tức sa sầm lại.

Các sư đệ sư muội phía sau cũng nhận ra điều này, tâm trạng vốn đã không tốt lại càng tệ hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!