Chương 84: Ngoại truyện 25: Câu chuyện thời niên thiếu (12) – Bánh Ngọt Nhỏ X Trần Không Say

Ngày 20 tháng 7 thi đấu, Trần Không Say đã cùng sư phụ và các đồng đội đến Tây Phụ trước ba ngày.

Quy mô của cuộc thi này không lớn, chỉ là một giải giao hữu trong phạm vi toàn quốc, nhưng số lượng người dự thi cũng không hề ít.

Đoàn của Trần Không Say là đội dự thi đến muộn nhất.

Ban tổ chức sắp xếp chỗ ở, tất cả các vận động viên đều ở trong một khách sạn nằm cạnh trường đua ngựa ngoại ô phía bắc Tây Phụ.

Chiều ngày 17, đoàn của Trần Không Say đến khách sạn, khi họ làm thủ tục nhận phòng thì tại đại sảnh tầng ba đang tổ chức một buổi tiệc giao lưu.

Chủ trì của buổi tiệc này là đội dự thi ở địa phương Tây Phụ, nhằm thể hiện tình chủ nhà nên đã đứng ra tổ chức buổi tiệc này.

Nửa tháng trước khi thi đấu, họ đã gửi thư mời đến các đội từ khắp nơi đến tham gia, bao gồm cả đội Đông Phụ, nhưng đội Tây Phụ tự xưng là "chủ nhà" lại không đợi đội Đông Phụ đến mà đã tổ chức buổi tiệc giao lưu này.

Rõ ràng là ngay từ đầu đã muốn thể hiện rõ thái độ "không đội trời chung với đội Đông Phụ".

Ở một góc đại sảnh tầng ba, có một dãy sofa hình cung bằng da thật, một nhóm tuyển thủ nữ từ khắp nơi trên cả nước đang ngồi quây quần tại đó.

Con gái tụ tập với nhau, chủ yếu là tám chuyện…

"Ê, trong các cậu có ai từng gặp Quý Vân Châu chưa? Nghe nói cực kỳ đẹp trai!"

"Lần trước đi thi ở Đông Phụ tôi gặp rồi, đẹp trai thật, mà còn rất giỏi nữa, chỉ cần anh ta tham gia thi đấu thì hạng nhất chắc chắn là của anh ta!"

"Nhà anh ta chắc cũng giàu lắm nhỉ?"

"Nghe nói là đời thứ ba nhà giàu, nhưng cụ thể thế nào thì không rõ, dù sao cũng khá kín tiếng."

"Xì, Quý Vân Châu mà kín tiếng á? Cậu ấm Quý chắc chỉ thiếu điều viết "ông đây giỏi nhất thiên hạ" lên mặt thôi nhỉ?"

Mấy cô gái trước khi nhắc đến Quý Vân Châu đều lộ rõ sự ngưỡng mộ, chỉ riêng cô gái này, trong giọng nói lại đầy khinh bỉ và coi thường.

Nhất thời, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía cô ta.

Cô gái mặc một bộ váy dài màu trắng, ngũ quan tinh xảo, xinh đẹp nhưng kiêu ngạo, giọng điệu lạnh lùng như băng, vô cùng khinh thường Quý Vân Châu: "Mấy người có biết nhà tài trợ của cuộc thi lần này là ai không? Là tập đoàn Thiên Lập, tổng giám đốc họ Quý, Quý Vân Châu cũng họ Quý, anh ta không được hạng nhất thì ai được? Tên họ Quý đó thực chất chỉ là loại rác rưởi bề ngoài hào nhoáng mà bên trong mục nát."

Cô ta vừa dứt lời, tất cả lập tức xôn xao.

"Thật á? Quý Vân Châu là con trai tổng giám đốc Thiên Lập à?"

"Nếu vậy thì cuộc thi này còn công bằng gì nữa?"

"Đội Đông Phụ chắc chắn thắng rồi, hạng nhất nam nữ đều là của họ, chẳng phải tụi mình chỉ tham dự cho có thôi sao?"

Cô gái vừa nhục mạ Quý Vân Châu lại nói tiếp: "Chứ không thì mấy người nghĩ sao? Chẳng qua chúng ta chỉ là đồ chơi để cậu ấm Quý luyện tay thôi."

Cô ta vừa dứt lời, một cô gái khác ngồi bên cạnh lập tức quát lớn: "Đủ rồi!"

Lý Vu Nguyệt rụt rè nhìn sư tỷ của mình một cái, ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

Sư tỷ Chu Nhiên mang thần thái lạnh lùng khó gần, tuy ngũ quan không quá tinh xảo nhưng lại khiến người ta phải sững sờ, toàn thân toát lên khí chất kiêu ngạo khó gần, là một người đẹp lạnh lùng, các sư muội cũng rất nghe lời cô ta, xem ra là người có uy tín rất lớn trong đội.

Sau khi khiển trách sư muội, Chu Nhiên lại lạnh lùng nói với mọi người: "Chỉ là tin đồn thôi, mọi người đừng coi là thật."

Lý Vu Nguyệt hiểu rằng lời này của sư tỷ không phải để bênh vực Quý Vân Châu, mà là lo lắng mọi người sẽ nghi ngờ sự công bằng của cuộc thi mà bỏ thi, khiến giải đấu bị hủy.

Cuộc thi này rất quan trọng với sư tỷ, nên cô ta không cho phép xảy ra bất kỳ sai sót nào.

Nghĩ đến đây, Lý Vu Nguyệt mím môi, hối hận vì lúc nãy lỡ lời, vội vàng bổ sung: "Tôi chỉ nghe dân mạng nói thôi, thật hay giả cũng không chắc, có khi chỉ là trùng hợp."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!