Sáng thứ hai, vừa mở mắt ra, Quý Vân Châu đã nhận được tin nhắn WeChat của Bạch Phó Du: [Vừa nãy anh nghe bạn gái nói, hình như Đa Noãn thích một nam sinh trong lớp em ấy rồi.]
Đang trong trạng thái buồn ngủ và ngơ ngác, Quý Vân Châu lập tức tỉnh hẳn, ngồi bật dậy trên giường, vừa định hỏi rốt cuộc cô ấy thích ai? Nhưng ngay khoảnh khắc tin nhắn sắp được gửi đi, lòng tự trọng chết tiệt của thiếu niên tuổi dậy thì đã ngăn cản cậu.
Nếu hỏi thì trông có vẻ như mình rất quan tâm vậy.
Thực ra cậu chẳng quan tâm chút nào.
Hoàn toàn không!
Cậu Quý kiêu căng tự mãn lập tức xóa đoạn chữ đã gõ trong khung chat, suy nghĩ một chút rồi gửi lại: [Liên quan gì đến em?]
Bạch Phó Du nhanh chóng trả lời: [Đúng là không liên quan gì đến em, là bạn gái anh bảo anh nói với em một tiếng, ở trường nhớ chăm sóc Đa Noãn cho tốt, nếu em ấy yêu sớm thì em giấu giúp em ấy.]
Quý Vân Châu: […]
Câu này, không có một chữ nào là điều cậu muốn thấy.
Sau khi nhíu mày do dự giằng co rất lâu, cậu ấm Quý dùng giọng điệu như người ngoài cuộc, thờ ơ đáp lại: [Em còn không biết người cô ấy thích là ai, thì che giấu kiểu gì?]
Bạch Phó Du: [Người đẹp trai nhất lớp họ.]
Quý Vân Châu nhìn chằm chằm màn hình, cười khẩy: [Xì, với mắt nhìn của em ấy thì đẹp được đến đâu?]
Bạch Phó Du: [Đa Noãn nói còn đẹp trai hơn em]
Quý Vân Châu: [Mắt nhìn của em ấy vốn dĩ không tốt.]
Gửi xong tin nhắn này, cậu vứt điện thoại xuống, bực bội hất tấm chăn mỏng ra, cáu kỉnh đi vào phòng tắm vệ sinh cá nhân.
Ở bên kia đại dương, Bạch Phó Du nhìn thấy tin nhắn thì bất lực thở dài, chỉ cảm thấy "trẻ con không thể dạy, gỗ mục không thể đẽo".
Đào Đa Lạc ngồi sau bàn máy tính, tay cầm cốc cà phê, nhìn anh ấy bằng đôi mắt sáng rực, sốt ruột hỏi: "Cậu ta phản ứng thế nào?"
Bạch Phó Du cân nhắc từ ngữ, cuối cùng chọn một câu cổ ngữ đơn giản cộc cằn nhưng rất chính xác để hình dung phản ứng của Quý Vân Châu: "Bùn nhão không trát được lên tường."
Đào Đa Lạc: "…"
Cô vốn không nên đặt kỳ vọng vào con phượng hoàng miệng còn cứng hơn thép như Quý Vân Châu!
Cô ấy tức giận đặt mạnh cốc cà phê xuống bàn, phát ra một tiếng "cạch": "Quý Vân Châu đúng là đáng ghét, rốt cuộc Đa Noãn thích cậu ta ở điểm nào chứ?"
Bạch Phó Du thấy bạn gái tức giận, lập tức an ủi: "Trước giờ cậu ta luôn mạnh miệng, nhưng chắc không phải hoàn toàn không có phản ứng."
Đào Đa Lạc hừ một tiếng: "Em hy vọng đến lúc đó Đa Noãn sẽ khiến cậu ta không với tới nổi!"
Bạch Phó Du: "Đừng nghĩ về cậu ta nữa, muộn rồi, đi ngủ đi."
Đào Đa Lạc không hề nể nang: "Anh đi ngủ đi, em còn phải viết luận văn." Nói xong cô ấy bày ra tư thế chuẩn bị đèn sách thâu đêm, chăm chú nhìn màn hình máy tính.
Bạch Phó Du: "Trời tối thế rồi, em nỡ để anh một mình vào phòng ngủ sao?" Nói xong lại bổ sung: "Tối nay anh còn làm cánh gà Coca mà em thích nhất."
Rõ ràng là đang khoe công.
Nhưng Đào Đa Lạc lại làm như không nghe thấy: "Thanh niên có chí hướng hoài bão như em sao có thể vì một đĩa cánh gà mà đánh mất nguyên tắc? Học tập mới là thứ em thích nhất."
Bạch Phó Du: "Vậy à." Anh ấy thở dài, nói đầy tiếc nuối: "Vốn định cuối tuần sau dẫn em đi Paris chơi, nếu em muốn học thì thôi vậy."
Đào Đa Lạc sững sờ: "Khoan đã, em… em… em, anh… anh có thể khuyên em mà, biết đâu em đổi ý, anh mặc cả với em đi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!