Tuy trong lòng vừa ấm ức vừa bực bội, nhưng Trần Tri Dư vẫn cố nén cơn bốc đồng muốn đạp ga bỏ đi ngay, nếu không lần sau gặp lại sẽ khó mà bắt chuyện.
Đời người mà, nhẫn nhục chịu đựng là kỹ năng sinh tồn không thể thiếu.
Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng nặn ra một nụ cười: "Tôi cũng không nhất thiết phải giải thích gì với cậu, tôi chỉ sợ cậu hiểu lầm tôi thôi."
Quý Sơ Bạch không nói năng gì, không tỏ rõ thái độ, cũng chẳng liếc nhìn Trần Tri Dư thêm nữa, cứ thế chăm chú bước về phía trước.
Thấy vẻ lạnh lùng xa cách này của anh, trong đầu Trần Tri Dư bỗng hiện lên bốn chữ: Nhìn thấu hồng trần.
Ăn thịt Đường Tăng quả thật không dễ.
Cô thở dài một hơi, định tạm thời rút lui, dù sao ngày tháng còn dài, nhưng trước khi đi vẫn không quên khách sáo một câu theo đúng trình tự: "Nhà cậu có xa không? Có cần tôi đưa về không?"
Cô cứ tưởng chắc chắn "tiểu hòa thượng" sẽ từ chối, thậm chí đã chuẩn bị sẵn tinh thần đạp ga đi luôn, ai ngờ Quý Sơ Bạch lại đáp một câu: "Xa."
Trần Tri Dư: "…"
Vậy… ý cậu là muốn tôi đưa về à?
Suy nghĩ hoàn toàn bị xáo trộn, cô chẳng thể đoán nổi tâm tư của Quý Sơ Bạch, chỉ biết ngơ ngác nhìn anh: "Vậy… vậy tôi… tôi đưa cậu về nhé?"
Cuối cùng Quý Sơ Bạch cũng quay đầu nhìn cô, anh dừng bước, khẽ hỏi: "Có tiện không?"
Lúc này ánh mắt của anh không còn lạnh nhạt nữa mà đã ấm áp hơn một chút, rốt cuộc cũng có chút hơi người.
Trần Tri Dư đột nhiên đạp phanh, cô càng cảm thấy bối rối, cũng càng không hiểu nổi Quý Sơ Bạch.
Sao tên hòa thượng thối này lại đột nhiên trở nên thân thiện vậy?
Cô bối rối đến mức không biết nên đáp lại thế nào.
Đối mặt với sự im lặng của Trần Tri Dư, Quý Sơ Bạch hơi cụp mắt xuống, trên mặt lộ ra chút bất an và ngại ngùng, anh mím môi rồi nói bằng giọng trầm ấm: "Ban đầu tôi không định làm phiền chị, nhưng chủ nhà yêu cầu tôi phải về trước một giờ sáng, nếu không sẽ làm phiền người khác nghỉ ngơi. Tôi đã bị phàn nàn rất nhiều lần rồi, nếu bị phàn nàn nữa thì sẽ bị đuổi đi."
Nói đến đây, anh cụp mắt xuống thấp hơn, đầu cũng cúi xuống, giọng nói cũng lúng túng hơn: "Tiền thuê nhà bên đó rất rẻ, rất khó để tìm được chỗ nào rẻ hơn, mà giờ đã gần một giờ sáng rồi, nên tôi mới muốn nhờ chị giúp."
Trên mặt Trần Tri Dư hiện lên vẻ ngạc nhiên, không ngờ cuộc sống của "tiểu hòa thượng" lại khó khăn hơn cô tưởng.
Trong khoảnh khắc đó, mọi oán trách và không cam tâm tích tụ trong lòng cô bỗng chốc hóa thành cảm giác xót xa, như thể đang đối diện với một chú thỏ trắng yếu ớt, thậm chí còn muốn đưa tay ra xoa đầu anh.
Từ những gì anh nói, cô đoán chắc anh đang ở trọ ghép nhiều người, kiểu một phòng ngủ nhỏ có mấy chiếc giường tầng, thu tiền thuê theo giường, nếu không cũng chẳng quấy rầy người khác nghỉ ngơi.
Càng nghĩ càng thấy xót, lẽ ra một người tựa thần tiên thế này không nên phải chịu bể khổ trần gian.
Quý Sơ Bạch ngước mắt liếc nhìn cô, đôi mắt đen sâu thẳm, sắc mặt tối tăm u ám, rồi anh lại cúi xuống, khẽ nói: "Nếu chị không đồng ý…"
Trần Tri Dư: "Lên xe đi."
Quý Sơ Bạch hơi giật mình, lại ngước mắt nhìn cô, trong ánh mắt hiện lên sự ngạc nhiên và cảm kích, anh khẽ cười với cô một cái: "Cảm ơn."
Hô hấp của Trần Tri Dư chợt dừng lại, cô đột nhiên cảm thấy hoảng hốt, không chỉ vì khi cười trông Quý Sơ Bạch rất đẹp, mà còn vì anh cười với cô.
Cuối cùng cậu em hòa thượng cũng cười với cô rồi!
Giây phút này, trong lòng cô bỗng dâng trào cảm giác thành tựu.
Muốn khiến người đẹp cười quả là không dễ dàng.
Quý Sơ Bạch không lên xe ngay mà hỏi trước một câu: "Tôi sống ở đường Lâm Hà, nếu không tiện đường thì…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!