Chương 7: Quả nhiên là một tiểu hòa thượng biết giữ mình.

Nếu không phải vì sợ dọa cậu em hòa thượng bỏ chạy, chắc chắn Trần Tri Dư đã vặn đầu Vương Tam Thủy ngay tại chỗ rồi.

Không phải vì mất mặt, mà là sợ "rút dây động rừng".

Lỡ như cậu em hòa thượng phát hiện ra cô đang có mưu đồ bất chính với cậu thì sao? Vậy thì kiếm nốt 1.5 triệu còn lại kiểu gì giờ?

Cô nghiến răng, giả vờ bình tĩnh gập cuốn sổ lại, thản nhiên nói: "Chị chỉ viết linh tinh thôi."

Khi nói chuyện, tuy mắt cô nhìn chằm chằm vào Vương Tam Thủy nhưng khóe mắt vẫn luôn quan sát Quý Sơ Bạch.

Tai "tiểu hòa thượng" đỏ đến mức như sắp rỉ máu.

Vậy mà đã xấu hổ rồi sao?

Ngây thơ quá mức rồi đấy?

Trong lòng Trần Tri Dư bỗng dâng trào một cảm giác tội lỗi sâu sắc, cô cảm thấy bản thân chẳng khác gì một tên lưu manh bụng dạ hiểm độc, đang âm mưu làm thế nào để lừa gạt một đóa sen trắng ngây thơ chưa hiểu sự đời.

Vương Tam Thủy hoàn toàn không nhận ra bà chủ đang giả vờ điềm tĩnh, cậu không hề nể nang mà bóc trần lời nói dối yếu ớt của cô: "Viết linh tinh? Nét chữ của chị đủ để đi thi rồi đấy, còn gọi là viết linh tinh?"

Trần Tri Dư: "…"

Vương Tam Thủy: "Khai mau, rốt cuộc là tên đàn ông nào khiến chị nhớ nhung da diết vậy?"

Ca sĩ sáng tác không thích hóng chuyện của bà chủ thì không phải nhân viên tốt.

Tâm tư Tư Mã Chiêu đã bị phơi bày triệt để, Trần Tri Dư tức đến độ muốn giết Vương Tam Thủy, nhưng cô chẳng còn tâm trí mà đôi co với cậu, chỉ vội vàng quay sang nhìn Quý Sơ Bạch, không thể không giải thích với anh: "Cậu đừng nghĩ linh tinh, tôi chỉ thấy tên cậu đẹp thôi."

Chỉ vì thấy đẹp?

Không… nhớ ra gì sao?

Quý Sơ Bạch mím môi, dời mắt đi, sắc mặt vẫn lạnh lùng hờ hững như mọi khi, không vui không buồn, anh chỉ đáp một tiếng: "Ừm."

Cổ họng Trần Tri Dư nghẹn lại, không nói nên câu nào nữa.

Nhìn dáng vẻ lạnh lùng thoát tục ấy của anh, không hiểu sao cô lại cảm thấy mình như một kẻ tồi bội tình bạc nghĩa, như thể trước đây đã từng làm điều gì có lỗi với anh, mới ép anh trở thành dáng vẻ nhìn thấu hồng trần như thế này.

Hơn nữa, không biết có phải ảo giác không, hình như lúc nãy cô thấy ánh mắt "tiểu hòa thượng" bỗng hơi u ám một chút, đúng vào lúc cô nói hết câu "chỉ thấy tên cậu đẹp thôi".

Bầu không khí bỗng trở nên vi diệu. Trần Tri Dư luôn cảm thấy mình nên nói gì đó, nhưng do dự nhiều lần mà vẫn không nói gì.

Cuối cùng, Quý Sơ Bạch rời đi, anh bước về phía quán bar bên cạnh mà không ngoảnh đầu lại.

Nhìn bóng lưng cao gầy của cậu em hòa thượng xa dần, Trần Tri Dư bất lực thở dài một tiếng.

Cậu em này khó chơi thật.

Thương vụ 3 triệu quả nhiên không dễ ăn.

Ngay khi cô đang buồn phiền vì 1.5 triệu còn lại, Vương Tam Thủy bỗng hỏi: "Người đó chính là Quý Sơ Bạch à?"

Trần Tri Dư lặng lẽ gật đầu.

Vương Tam Thủy: "Hai người thân lắm à?"

Trần Tri Dư lắc đầu: "Không thân, chẳng quen gì cả."

Vương Tam Thủy đầy nghi hoặc: "Sao em cứ có cảm giác chị từng lừa tình người ta vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!