Sau khi hai bên thống nhất, quý bà lấy một bản thỏa thuận bảo mật từ trong túi ra đưa cho Trần Tri Dư.
Trong thỏa thuận ghi rõ, Trần Tri Dư không được tiết lộ chuyện này với bất kỳ ai, nếu không sẽ vi phạm thỏa thuận và phải bồi thường gấp đôi.
Tuy cảm thấy hơi kỳ quặc, nhưng Trần Tri Dư cũng có thể hiểu được tâm lý của quý bà. Dù sao thì đây cũng chẳng phải chuyện vẻ vang gì, nếu để lộ ra ngoài sẽ ảnh hưởng không nhỏ đến người có thân phận như bà, thậm chí còn có thể liên lụy đến nghệ sĩ dưới trướng.
Nhưng cho dù quý bà không đưa ra thỏa thuận bảo mật, Trần Tri Dư tuyệt đối cũng sẽ không hé răng nửa lời với bất kỳ ai về chuyện này, vì thật sự quá thất đức, cô mà nói ra chắc chắn sẽ bị người ta khinh bỉ.
Sau khi cô ký xong thỏa thuận bảo mật, quý bà làm đúng lời hứa, chuyển khoản cho cô 1.5 triệu, sau đó xách túi rời đi.
Khoảnh khắc nhận được tin nhắn từ ngân hàng, Trần Tri Dư vẫn hơi ngơ ngác, cô cảm giác như đang nằm mơ. Đã lâu lắm rồi cô không thấy số dư bảy chữ số trong tài khoản.
Cái cảm giác có tiền trong thẻ… cmn đúng là không gì sánh bằng.
Phải mất một lúc lâu cô mới dần lấy lại bình tĩnh sau cú sốc do khoản tiền đó gây ra. Cô hít sâu thêm mấy lần nữa mới hoàn toàn bình ổn trở lại, sau đó ánh mắt lại nhìn về tấm ảnh trước mặt.
Chàng trai trong ảnh khôi ngô tuấn tú, vừa có vẻ phong lưu phóng khoáng, vừa mang theo khí chất lạnh lùng không nhiễm bụi trần.
Ban đầu còn rất tự tin, vậy mà giờ Trần Tri Dư đột nhiên lại thấy buồn phiền, vì cô nhớ tới vẻ mặt dửng dưng, chẳng buồn để tâm tới mình của "tiểu hòa thượng" thanh tâm quả dục vào tối qua.
Làm sao mới có thể thu hút sự chú ý của cậu em hòa thượng đây?
Nếu đối phương là một người đàn ông lớn tuổi hơn, hoặc ít nhất là ngang tuổi cô, thì cô còn có chút tự tin. Nhưng giờ tự dưng phải đi lấy lòng một cậu em nhỏ hơn mình bốn tuổi, lại còn phải khiến đối phương yêu mình đến chết đi sống lại… chuyện này đúng là một bài toán nan giải đối với cô, cảm giác như đang đi bắt nạt con nít vậy.
Hơn nữa, từ trước đến giờ cô chưa bao giờ chủ động theo đuổi ai. Từ nhỏ đến lớn toàn là người khác theo đuổi cô, cô chẳng có tí kinh nghiệm nào trong việc cưa cẩm.
Hoàn toàn không biết phải bắt đầu từ đâu.
Nghĩ một hồi, cô lấy điện thoại ra, mở trình duyệt, gõ mấy chữ vào khung tìm kiếm: "Làm sao để thu hút một người đàn ông nhỏ tuổi hơn mình?"
Đủ thể loại bài viết hiện ra, Trần Tri Dư lần lượt bấm vào xem, càng xem càng thấy không đáng tin, toàn là mấy lời nói suông, chẳng có chút giá trị thực tiễn nào.
Những bài viết chỉ toàn lý thuyết suông thế này, cô cũng viết được.
Cô thở dài một cái, thoát khỏi trình duyệt, bắt đầu hồi tưởng lại xem trước đây mình yêu đương thế nào, định tìm cảm hứng từ mối tình trong quá khứ.
Không nghĩ thì thôi, vừa nghĩ tới là lòng cô lại càng phiền muộn hơn, vì cô đột nhiên nhận ra đã nhiều năm rồi mình không yêu đương.
Mối tình gần nhất kết thúc từ năm mười tám tuổi, sau đó là một khoảng thời gian độc thân kéo dài suốt mười năm.
Thời đại học bận bịu xoay xở trả nợ, tốt nghiệp rồi lại khổ sở vì chuyện kinh doanh quán bar, khiến cô chẳng còn thời gian bận tâm đến chuyện tình cảm.
Tất cả đều do cái nghèo mà ra.
Càng nghĩ càng nghẹn ngào, cô dứt khoát không nghĩ nữa.
Trần Tri Dư từ bỏ luôn ý định tìm cảm hứng từ cuộc tình xưa. Huống hồ, những chuyện trước năm mười tám tuổi cũng chẳng có gì hay để tham khảo, tất cả đều được xây dựng trên nền tảng tiền bạc.
Khi tiền không còn, bất kể là tình nghĩa hay tình cảm cũng đều tan biến theo.
Lúc này, giọng nói của Hồng Ba Ba bỗng vang lên bên tai: "Quý bà đi rồi à chị?"
Nghe thấy giọng cô ấy, Trần Tri Dư ngẩng đầu lên, nhìn về phía cầu thang.
Ba tên hóng hớt vẫn còn mặc nguyên đồ ngủ, đứng xếp hàng từ cao đến thấp trên cầu thang, tay bám vào lan can, ba người nhìn cô với ánh mắt trông mong, trong mắt đầy khao khát tự do.
Trần Tri Dư không nhịn được cười: "Đi rồi."
Cả ba người lập tức chạy xuống cầu thang. Hồng Ba Ba vừa chạy vừa hỏi: "Bà ấy đến tìm chị làm gì vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!