Từ chợ đồng hồ cũ về phố Đông Phong mất khoảng ba mươi phút lái xe, nhưng đường hơi tắc nên Trần Tri Dư mất gần một tiếng mới tới Nam Kiều.
Cô vốn tưởng chắc chắn quý bà kia không đợi nổi nên đã bỏ đi, nào ngờ vừa đẩy cửa quán bar, cô đã thấy một người phụ nữ trung niên mặc bộ tweed Chanel.
Người phụ nữ có ngũ quan đoan chính tao nhã, trang điểm tỉ mỉ, thần thái đoan trang cao quý, mái tóc ngắn uốn xoăn đen nhánh, trên tai đeo khuyên ngọc trai trắng, trước ngực chiếc váy đen cổ vuông là một chuỗi vòng cổ ngọc trai, cổ tay đeo một cặp vòng ngọc phỉ thúy, toàn thân toát ra vẻ quý phái sang trọng.
Một chiếc cốc thủy tinh trong suốt được đặt trên chiếc bàn trước mặt bà, bên trong đựng nước chanh, cạnh đó là một chiếc túi xách trắng, chính là túi Hermes Birkin da cá sấu Himalaya bản giới hạn, hơn 2 triệu một chiếc.
Không ngờ chỉ ngồi ở quán bar mà bà lại khiến nơi đây toát ra cái vide tiệm cà phê sang trọng
Quả nhiên là quý bà.
Nghe thấy tiếng mở cửa, quý bà ngước mắt lên nhìn Trần Tri Dư.
Hôm nay Trần Tri Dư vẫn mặc quần jeans và đi bốt đen, nhưng không phải đôi bốt ngắn hôm qua mà là bốt cao cổ.
Nhiệt độ hôm nay cao hơn hôm qua, cô không khoác áo ngoài, chỉ mặc một chiếc áo len cổ chữ V kiểu Pháp màu đen, để lộ xương quai xanh thon thả mê người. Trên chiếc cổ thiên nga trắng ngần đeo một sợi dây chuyền vàng hồng mảnh, mặt dây là một viên pha lê đỏ hình tròn. Mái tóc đen dài gợn sóng buông xõa trên vai, khẽ đong đưa theo từng bước chân ung dung thư thái của cô, từ đầu đến chân đều toát lên vẻ quyến rũ khiến người ta ngây ngất.
Ánh đèn trong quán bar lờ mờ, bên ngoài nắng gắt, cô đi ngược sáng bước vào quán, dáng người yểu điệu, eo thon chân dài, đường cong lả lướt.
Quý bà khẽ cong khóe môi, nở nụ cười dịu dàng với Trần Tri Dư, sắc mặt lộ ra vẻ ngỡ ngàng và hài lòng. Chưa đợi cô đi đến trước mặt, bà đã đứng lên khỏi ghế, đưa tay phải ra, mỉm cười đầy khách sáo: "Chào cô Trần."
Trần Tri Dư cũng đưa tay ra, nhẹ nhàng bắt tay quý bà: "Chào bà."
Sau vài câu chào hỏi đơn giản, hai người buông tay nhau, nhưng quý bà không ngồi lại xuống ghế mà nhìn Trần Tri Dư với ánh mắt đầy tán thưởng, chân thành khen: "Cô Trần quả là xinh đẹp động lòng người."
"Bà quá khen rồi." Trần Tri Dư không muốn phí thời gian nên cũng chẳng vòng vo mà nói thẳng: "Xin hỏi quý danh của bà? Bà tìm tôi có việc gì?"
"Tôi họ Vu." Quý bà không trực tiếp nói rõ mục đích tới đây, chỉ đáp: "Tôi muốn nói chuyện riêng với cô."
Lúc này trong quán bar không chỉ có họ, mà còn ba người đang túm tụm cắn hạt dưa sau quầy bar.
Cả ba đều vừa tỉnh ngủ, trên người vẫn mặc đồ ngủ.
Đồ ngủ của Hồng Ba Ba và Vương Tam Thủy thuộc cùng một bộ sưu tập, đồ ngủ của Tiểu Hồng là váy xanh lam, của Tiểu Vương là áo dài tay và quần dài xanh lam, nhìn như đồ đôi nhưng thật ra là đồ chị em.
Bộ đồ ngủ của Mao Phi Già chẳng liên quan gì đến họ, màu nâu vàng, cùng màu với bộ tóc của Mèo Garfield, thân hình tròn vo mặc bộ đồ này vào trông càng giống mèo Garfield hơn.
Làm nghề quán bar, ngày ngủ đêm làm đã thành thói quen nên giờ giấc sinh hoạt cũng đảo lộn hết, đối với họ ban ngày mới là thời gian nghỉ ngơi.
Kể ra cũng trùng hợp, sáng nay lúc Mèo Garfield xuống tầng đi vệ sinh mới nhìn thấy quý bà đang gõ cửa, nếu không chắc bà có gõ đến sập cửa họ cũng không nghe được.
Trần Tri Dư hiểu ý quý bà, cô liếc nhìn ba người đang túm tụm cắn hạt dưa sau quầy bar, nói: "Có việc gì bà cứ nói thẳng, họ đều không phải người ngoài."
Ba người đang cắn hạt dưa đồng loạt gật đầu lia lịa.
Quý bà vẫn rất kiên trì: "Tôi vẫn muốn nói chuyện riêng với cô."
Trần Tri Dư vốn đã thấy người phụ nữ này kỳ quặc, bà đột nhiên xuất hiện rồi vô cớ đề nghị bàn chuyện làm ăn với cô, giờ lại càng kỳ lạ hơn, còn nhất quyết đòi nói chuyện riêng với cô, chẳng lẽ là chuyện gì mờ ám?
Tuy hơi tò mò rốt cuộc là chuyện gì, nhưng lăn lộn trong xã hội nhiều năm, Trần Tri Dư rất hiểu đạo lý "tò mò hại thân", huống hồ cô hoàn toàn không quen người phụ nữ này, dựa vào đâu mà nhất định phải làm theo ý bà? Vì thế cô từ chối quý bà không chút do dự: "Vậy bà tìm người khác phù hợp hơn đi."
Quý bà không tỏ rõ thái độ, bỗng hạ giọng, dùng âm lượng chỉ đủ để Trần Tri Dư nghe thấy, nói: "Một vụ làm ăn 3 triệu, cô Trần không cân nhắc kỹ thêm chút sao?"
Trần Tri Dư: "…"
Bao nhiêu?
3 triệu?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!