Chương 48: Chân chính yêu một người, sẽ vĩnh viễn không nỡ làm cô ấy tổn thương.

Trần Tri Dư bỗng nhiên rất tức giận, tức đến mức hai má nóng bừng, hô hấp dồn dập, nhưng lại không biết vì sao mình tức giận. Cô còn muốn phản bác lời của Hồng Ba Ba, nhưng lại không biết phải phản bác từ đâu, hoặc nói đúng hơn là cô hoàn toàn không thể phản bác được. Mỗi câu nói của Hồng Ba Ba đều đánh thẳng vào nội tâm cô, giống như một tấm gương chiếu yêu, khiến cô lộ rõ nguyên hình.

Đã không thể phản bác nên Trần Tri Dư dứt khoát mặc kệ tất cả, cô cười khẩy, gật đầu: "Đúng đấy, chị không muốn trao đi bất cứ điều gì. Chị cũng chưa từng nghĩ sẽ kết hôn với cậu ấy. Cậu ấy có yêu chị hay không là chuyện của cậu ấy, chẳng liên quan gì đến chị cả!"

Hồng Ba Ba tức hổn hển, chỉ hận rèn sắt không thành thép.

Cô ấy và Trần Tri Dư đã quen biết nhau nhiều năm, lại cùng nhau trải qua mười năm thăng trầm, vì thế rất hiểu nhau.

Cô ấy hiểu rằng không phải là Trần Tri Dư không yêu Quý Sơ Bạch, mà là không tin vào tình yêu, không mong đợi tương lai, lại sợ bị tổn thương, cho nên dứt khoát khóa chặt tình cảm của mình, không cho đối phương bất cứ cơ hội nào làm tổn thương cô. Cô nghĩ rằng chỉ cần mình không trao đi thì sẽ không bị phụ bạc, nhưng lại chưa từng nghĩ tới, từ khoảnh khắc tình yêu bắt đầu, sự trao đi về mặt tình cảm đã tồn tại rồi.

Hơn nữa, đã rất nhiều năm rồi cô không thích một ai như thích Tiểu Quý, điều này chứng tỏ, tình cảm cô dành cho Quý Sơ Bạch không chỉ là thích, mà còn là sự dựa dẫm.

Lòng người đều bằng thịt, nếu cô không học được cách trân trọng người trước mắt, vậy đợi đến khi Tiểu Quý tích đủ thất vọng rồi, anh sẽ rời đi. Đến lúc đó, cô có hối hận cũng không kịp.

Hồng Ba Ba không muốn Trần Tri Dư hối hận, cũng không muốn thấy cô đau lòng vì đánh mất Quý Sơ Bạch, vì thế thẳng thừng nói: "Chị cứ mạnh miệng đi, đợi đến ngày nào đó Tiểu Quý rời đi, không yêu chị nữa, đi tìm người phụ nữ khác, lúc đó chị mới vừa lòng? Vui vẻ đúng không?"

Trần Tri Dư hít sâu một hơi, cố gắng đè nén cơn giận của mình, thờ ơ đáp: "Cậu ấy muốn đi thì đi, muốn yêu ai thì yêu, liên quan gì đến chị? Chị hoàn toàn không quan tâm đến cậu ấy!" Nói xong, cô không để ý tới Hồng Ba Ba nữa, xoay người đi về phía bên kia hành lang, đứng cách xa Hồng Ba Ba, lưng tựa vào tường, hai tay khoanh trước ngực, hơi cụp mắt, mặt không cảm xúc, nhìn chằm chằm vào nền đá cẩm thạch sáng bóng, trong đầu toàn là những lời Hồng Ba Ba vừa nói với cô.

Chẳng lẽ cô thật sự đang đơn phương hưởng thụ tình yêu mà Quý Sơ Bạch dành cho mình sao?

Nếu đúng là như vậy, thì quả là không công bằng với Quý Sơ Bạch. Nhưng cô lại không thể toàn tâm toàn ý trao đi tình cảm, bởi vì ngay cả việc mình có yêu anh hay không, cô cũng không rõ.

Cô cảm thấy mình yêu anh, nhưng lại cảm thấy mình không yêu anh.

Cô rất thích ở bên anh, nhưng lại luôn sẵn sàng rời xa anh bất cứ lúc nào, cũng sẵn sàng việc anh rời xa mình bất cứ lúc nào.

Nếu cô thật sự yêu anh, có lẽ sẽ không lý trí đến vậy?

Hồng Ba Ba cũng không để ý tới Trần Tri Dư nữa, khoanh tay dựa vào bức tường đối diện cửa phòng phẫu thuật, chờ ca phẫu thuật của Lưu Lâm Lâm kết thúc.

Thời gian phẫu thuật dài hơn dự đoán một chút, vốn dự tính 40 phút là xong, kết quả phải đến một tiếng sau Lưu Lâm Lâm mới ra khỏi phòng phẫu thuật.

Khoảnh khắc đèn đỏ trước cửa phòng phẫu thuật tắt, Trần Tri Dư bước nhanh tới đó, Hồng Ba Ba cũng nhanh chóng đi đến trước cửa phòng.

Cánh cửa lớn màu xám lạnh lẽo từ từ mở ra, Lưu Lâm Lâm được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật.

Sắc mặt cô ta cực kỳ tái nhợt, có thể nói là trắng bệch, ngay cả đôi môi vốn hồng hào cũng mất đi màu sắc, thần thái mệt mỏi tiều tụy, trông vô cùng yếu ớt, thân hình gầy gò mỏng manh, như thể một cơn gió thổi qua cũng có thể quật ngã.

Trần Tri Dư và Hồng Ba Ba đồng thời đưa tay ra, một trái một phải đỡ lấy cánh tay cô ta.

Lưu Lâm Lâm không ngờ Trần Tri Dư lại đến, nhìn thấy cô thì vừa bất ngờ, vừa kinh ngạc, lại vô cùng xấu hổ: "Bà… bà chủ…"

Hồng Ba Ba lập tức giải thích: "Là tôi bảo bà chủ đến, vì tôi sợ, tôi sợ cô xảy ra chuyện, một mình tôi không giải quyết được. Nhưng cô yên tâm, bà chủ là người rất tốt, tuyệt đối sẽ không để lộ chuyện của cô ra ngoài!"

Lưu Lâm Lâm mím môi, nhẹ nhàng gật đầu, lại vội vàng cam đoan với Trần Tri Dư: "Em sẽ nhanh chóng khỏe lại! Tuyệt đối không ảnh hưởng đến công việc!"

Cô ta rất lo Trần Tri Dư sẽ đuổi việc mình, dù sao cô ta cũng chỉ là nhân viên thời vụ, có thể bị thay thế bất cứ lúc nào.

Trần Tri Dư hiểu cô ta đang lo lắng điều gì, liền an ủi: "Nhân viên của Nam Kiều đều được nghỉ phép dưỡng bệnh, trong thời gian nghỉ vẫn trả đủ lương, không cần lo lắng. Mấy ngày này cứ nghỉ ngơi cho tốt, bồi dưỡng cho khỏe rồi quay lại làm sau."

Lưu Lâm Lâm thở phào nhẹ nhõm: "Cảm ơn bà chủ."

Trần Tri Dư lại hỏi: "Bây giờ em đang ở đâu?"

Lưu Lâm Lâm cụp mắt, nhỏ giọng nói: "Em vẫn ở cùng anh ấy."

Hồng Ba Ba: "Chẳng phải tối qua cô đã chia tay với tên đó rồi sao? Tôi còn tưởng hôm nay cô đã dọn ra ngoài rồi chứ!"

Lưu Lâm Lâm cúi đầu, ấp úng đáp: "Ngoài chỗ đó ra, em cũng không có chỗ nào khác để đi…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!