Chương 47: “Chị, có muốn kết hôn với em không?”

Điện thoại của Trần Tri Dư sắp bị gọi đến cháy máy, không cần nghĩ cũng biết chắc chắn là ba người Hồng Ba Ba gọi tới.

Gần đây công việc kinh doanh của quán bar vô cùng bận rộn, thiếu cô và Quý Sơ Bạch, mấy người còn lại chắc chắn đã bận tối mắt tối mũi.

Nhưng Trần Tri Dư cứ không nghe máy, một là vì không rảnh để ý, hai là vì… những âm thanh không phù hợp với trẻ em không thích hợp phát qua điện thoại.

Sau đó cô dứt khoát vươn bàn tay còn đang run rẩy ra, cố gắng duy trì ba giây tỉnh táo hiếm hoi, khó nhọc gõ chữ, trả lời trong nhóm "Gia đình Nam Kiều" một câu: [Hôm nay có việc, không đến] rồi lập tức tắt nguồn điện thoại.

Sau khi tắt máy, thế giới hai người hoàn toàn yên tĩnh, không còn bất kỳ ngoại lực nào quấy rầy.

Đêm đó có thể nói là một đêm tự do tự tại, phóng túng hết mình.

Cả đời này Trần Tri Dư chưa từng trải qua cảm giác cả tâm hồn lẫn thể xác rung động mãnh liệt đến thế, cho dù là khi cưỡi ngựa.

Nhưng cô buộc phải thừa nhận, bản thân hiện tại quả thật không còn dũng mãnh như năm xưa nữa, rõ ràng thể lực không theo kịp.

Nói về dũng mãnh thì cậu em vẫn hơn, cô suýt chút nữa thì chết trên giường của anh.

Khi kết thúc lần cuối, cô hoàn toàn kiệt sức, mồ hôi đầm đìa, thở hổn hển nằm bên cạnh anh, tựa như một thân xác đã bị rút cạn sức lực, đến cả đầu ngón tay cũng mềm nhũn, yếu ớt không xương.

Quý Sơ Bạch nắm lấy bàn tay mềm mại của cô, mười ngón đan vào nhau, nghiêng mặt nhìn cô, đôi mắt sáng ngời, mang theo ý cười: "Chị là của em rồi."

Trong giọng nói của anh mang theo sự trầm khàn đặc trưng sau cơn ân ái, nhưng vẫn không mất đi vẻ dịu dàng quyến luyến.

Trần Tri Dư hơi nghiêng mặt lại, đối diện với ánh mắt anh.

Cô phát hiện anh cười rất thỏa mãn, lại không giấu được niềm vui, giống như một đứa trẻ cuối cùng cũng được ăn viên kẹo mà mình hằng mong muốn.

Cô không khỏi cảm thấy ngạc nhiên, sao anh lại có phản ứng như vậy?

Chẳng phải trong lòng anh vẫn luôn có một người phụ nữ anh đã thích nhiều năm mà không có được sao?

Lẽ nào người phụ nữ đó là cô?

Suy nghĩ này vừa lóe lên trong đầu đã bị cô tự phủ nhận: không thể nào, trước đây cô không hề quen biết anh.

Nghĩ một lát, cô lật vòng eo mềm nhũn, nằm sấp lên ngực anh, cụp mắt nhìn anh, lại hỏi thêm một lần nữa: "Em có yêu chị không?"

Thật ra trong lúc ân ái cô đã hỏi câu này rất nhiều lần rồi.

Quý Sơ Bạch đưa tay ôm lấy vòng eo thon thả của cô, ánh mắt chăm chú nhìn cô, không hề chê phiền mà trả lời: "Yêu."

Trần Tri Dư dùng ngón tay nhẹ nhàng chạm vào ngực anh, hỏi bằng giọng điệu đầy ẩn ý: "Giữa chị và nữ thần của em, em yêu ai hơn?"

Quý Sơ Bạch thấy hơi buồn cười, nhưng vẫn cố nhịn: "Em chỉ yêu chị."

Trần Tri Dư hừ một tiếng: "Sao chị biết được em nói thật hay nói dối."

Quý Sơ Bạch: "Chị muốn em làm thế nào?"

Trần Tri Dư khẽ thở dài, nghiêng đầu gối lên ngực anh: "Chị muốn em chỉ lên giường của chị."

Tai cô áp sát vào lồng ngực anh, có thể nghe rõ nhịp tim đập khe khẽ nhưng mạnh mẽ của anh.

Quý Sơ Bạch giơ tay trái lên, dịu dàng đặt sau đầu cô, cam đoan bằng giọng nói mềm mại: "Vâng, nghe lời chị."

Trần Tri Dư lại ngẩng đầu lên, hỏi đầy ẩn ý: "Nếu một ngày nào đó xuất hiện một người phụ nữ hợp ý em hơn chị thì sao?"

Quý Sơ Bạch: "Sẽ không có ngày đó đâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!