Chu Lăng Khôn chỉ chờ đúng câu này: "Được, vậy thì cậu uống thay nó!" Nói xong, ông lại nhìn sang con trai mình: "Tiểu Hựu, rót đầy cho cậu Quý!"
Tiểu Hựu lập tức cầm chai rượu, đứng dậy khỏi ghế: "Dạ vâng!"
Trần Tri Dư vừa nghe câu này liền nhận ra có gì đó không ổn, sư phụ muốn chuốc say quý phi của cô đây mà!
Sao cô có thể trơ mắt nhìn quý phi say rượu chứ? Bèn vội vàng ngăn lại: "Đừng! Cậu ấy không biết uống rượu!"
Chu Lăng Khôn càng cảm thấy thú vị hơn.
Đồ phản nghịch này, không ngờ cũng biết bênh người khác rồi.
Nhưng ông lại nghiêm mặt: "Con không uống, cũng không cho cậu ấy uống, xem ra là quyết tâm phá hỏng hứng thú của sư phụ rồi. Thầy thấy con chẳng coi sư phụ này ra gì cả."
Trần Tri Dư biết sư phụ mình đang cố tình gây khó dễ, mặt không đổi sắc, nhịp tim không loạn, cô đáp một câu: "Chúng con đang chuẩn bị mang thai, không thể uống rượu, mong người thông cảm."
Chu Lăng Khôn: "…"
Đạo cao một thước, ma cao một trượng, đáng lẽ ông không nên đặt hy vọng vào đồ phản nghịch này.
Quý Sơ Bạch quay đầu nhìn Trần Tri Dư một cái, cố gắng mím chặt khóe môi, nhưng trong đôi mắt đen láy sáng ngời vẫn lộ ra vài phần mong đợi khó che giấu.
Hy vọng là một đứa con gái giống cô.
Tiểu Hựu cầm chai rượu đứng phía sau Quý Sơ Bạch, rót cũng không được, không rót cũng chẳng xong, vô cùng bối rối. Cậu dè dặt hỏi một câu: "Vậy… con có cần rót đầy cho anh Quý không ạ?"
Trần Tri Dư cầm chén trà lên, lý lẽ hùng hồn: "Chúng con lấy trà thay rượu, uống với mọi người tới say mới thôi!"
Lúc này, Cách Tang đột nhiên nói một câu: "Sư tỷ, trước kia tụi em ép tên họ Phó uống rượu, chị chưa từng ngăn, sao bây giờ lại không cho anh Quý uống? Phân biệt đối xử nha." Nói xong, cô ấy còn liếc mắt ra hiệu cho Chu Tiểu Hựu.
Chu Tiểu Hựu lập tức hiểu ý, hùa theo: "Đúng đó, sao chị lại phân biệt đối xử vậy? Coi thường anh Quý hả? Hay là cảm thấy anh ấy không được?"
Cách Tang: "Hay là cảm thấy anh ấy không giỏi bằng Phó Vân Đàm?"
Trần Tri Dư: "…"
Cách Tang, em thay đổi rồi, giờ em hư thật đấy!
Cô chỉ sợ quý phi giận, vừa định lên tiếng giải thích, nào ngờ Quý Sơ Bạch đã đi trước một bước, giơ chén rượu lên, không chút do dự nói với Tiểu Hựu: "Rót đầy."
Trần Tri Dư: "…"
Cái lòng hiếu thắng chết tiệt của cậu.
Thực ra Quý Sơ Bạch không muốn để Trần Tri Dư khó xử, bởi anh cũng đã nhìn ra ý đồ của mấy người họ. Đã không tránh được thì chi bằng thản nhiên đối mặt.
Tiểu Hựu khẽ cười, cảm khái: "Anh Quý đúng là người thẳng thắn!" Nhưng cậu không cầm chén rượu Quý Sơ Bạch đưa, mà cầm chiếc cốc thủy tinh dùng để uống nước trên bàn lên, rót đầy rượu Mao Đài vào đó.
Trần Tri Dư vô cùng tức giận, lườm Chu Tiểu Hựu: "Sao em không đưa cả chai cho cậu ấy luôn đi?"
Tiểu Hựu nói đầy lý lẽ: "Tu bằng chai mất lịch sự lắm."
Trần Tri Dư: "…"
Dùng cốc thủy tinh thì lịch sự lắm à?
Sau khi rót xong, Tiểu Hựu đặt cốc trước mặt Quý Sơ Bạch, rồi lại đi vòng quanh bàn, lần lượt rót rượu cho mọi người, ngoại trừ Trần Tri Dư đang trong "thời kỳ chuẩn bị mang thai". Khi rót cho người khác, cậu đều dùng chén rượu nhỏ, chỉ riêng Quý Sơ Bạch là được một cốc thủy tinh, sự phân biệt đối xử vô cùng rõ ràng.
Đợi Tiểu Hựu ngồi xuống, mọi người đều chưa động đũa, chờ sư phụ phát biểu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!