Bước chân của Trần Tri Dư lại khựng lại, cô nhắm mắt, hít sâu một hơi, xoay người, đôi mắt đỏ ngầu nhìn về phía Phó Vân Đàm: "Anh dám động vào ngựa của tôi, tôi sẽ giết anh."
Sắc mặt Phó Vân Đàm không đổi, khẽ hé môi: "Em có thể thử."
Nhưng dù thế nào Trần Tri Dư cũng không nhấc nổi chân, bởi vì cô cảm nhận được Phó Vân Đàm không hề đùa giỡn với cô, mà là đang uy h**p thật sự.
Anh ta không hề quan tâm đến Tiểu Hắc, chỉ coi nó như một công cụ để khống chế cô. Nếu cô không làm theo lời anh ta nói, anh ta hoàn toàn có thể trút cơn giận đối với cô lên người Tiểu Hắc.
Xem ra, mười mấy năm trước, việc anh ta cố gắng giành được sự công nhận của Tiểu Hắc cũng chỉ là diễn kịch cho cô xem, chỉ để dỗ cô vui mà thôi. Từ đầu đến cuối anh ta chưa từng thích Tiểu Hắc, chỉ coi nó là một công cụ: trước kia lợi dụng Tiểu Hắc để lừa cô, bây giờ lại lợi dụng Tiểu Hắc để uy h**p cô.
Vì thế, anh ta chưa bao giờ thật sự hiểu cô, cũng chưa từng thấu hiểu cô, thậm chí chưa từng nghĩ đến việc hòa nhập vào cuộc sống của cô, tham gia vào thế giới của cô.
Anh ta chỉ coi cô như một món tài sản sở hữu. Nếu cô không trưởng thành theo hình mẫu mà anh ta mong đợi, thì anh ta sẽ dùng mọi thủ đoạn để can thiệp vào cuộc đời cô.
Giống như lúc này vậy.
Cô không muốn nhớ lại quá khứ, không muốn trở lại làm cô gái họ Trần trông thì cao quý nhưng thực chất cực kỳ vô dụng, nhưng Phó Vân Đàm không cho phép cô làm thế. Anh ta đang ép cô trở lại làm cô gái họ Trần, bởi vì đó mới là hình mẫu khiến anh ta hài lòng nhất.
Thậm chí anh ta còn viết cô gái họ Trần thành một bài thơ, khiến cô nổi danh khắp nơi.
Khi đó cô từng nghĩ anh ta viết bài thơ ấy là vì yêu cô, bây giờ cô mới hiểu, anh ta chỉ muốn khoe khoang rằng mình đã có được cô gái họ Trần mà thôi…
Trần Tri Dư bỗng bật cười, nụ cười mang theo tự giễu, lại xen lẫn mỉa mai: "Phó Vân Đàm, anh đúng là giỏi thật đấy!"
Thảo nào năm đó sư phụ và các sư đệ sư muội đều không thích anh ta, xem ra họ đã sớm nhìn thấu điều này rồi.
Hai người họ quen biết nhau từ nhỏ, vậy mà tại sao đến bây giờ cô mới hiểu ra điều này?
Phó Vân Đàm làm ngơ trước sự châm biếm của cô: "Lúc Tiểu Hắc được đưa đến, nó bị tiêm thuốc mê rồi nhét vào xe vận chuyển chở tới. Nếu hôm nay em không đi gặp nó, nó sẽ lại bị tiêm thuốc mê rồi bị nhét vào xe vận chuyển một lần nữa."
Giọng anh ta không nhanh không chậm, vô cùng bình thản, như đang thuật lại một chuyện không hề quan trọng. Nhưng đối với Trần Tri Dư, mỗi một chữ anh ta thốt ra đều như một chiếc đinh sắc bén, đâm thẳng vào tim cô.
Cô rất xót xa cho Tiểu Hắc của cô.
Nó là một con thiên lý mã, sở hữu linh hồn phóng khoáng nhất thế gian. Dù nửa đời sau không thể tiếp tục tung hoành trên chiến trường, nó cũng phải như cơn gió mạnh, vô ưu vô lo phi nước đại trên thảo nguyên, chứ không phải bị coi như vật trưng bày trong sở thú, hay bị nhét vào xe vận chuyển như hàng hóa.
Vành mắt Trần Tri Dư lại đỏ lên.
Cô vẫn không thể buông bỏ Tiểu Hắc.
Cuối cùng, cô lại một lần nữa thỏa hiệp với Phó Vân Đàm, khó khăn cất bước, đi về phía cổng trường đua ngựa.
Con đường này tuy không dài, nhưng đối với Trần Tri Dư, mỗi một bước đều đầy chông gai. Càng đến gần trường đua, hô hấp của cô càng khó khăn, nhịp tim cũng ngày một nhanh, ngày một gấp, như sắp nổ tung.
Bố và anh trai sẽ không còn chờ cô trong trường đua nữa.
Sư phụ cũng không còn ở đây.
Tất cả những gì cô trân quý đều đã không còn nữa.
Mọi thứ đều thay đổi, họ đều đã rời đi, chỉ còn lại một mình cô. Vì vậy cô không hề muốn bước chân trở lại nơi tràn đầy ký ức này nữa, nhưng Phó Vân Đàm lại đang ép cô làm vậy.
Trước mắt Trần Tri Dư bắt đầu choáng váng, tất cả mọi thứ trong tầm nhìn đều trở nên mờ ảo, bên tai không còn nghe thấy gì nữa, chỉ còn tiếng tim đập dữ dội và hơi thở dồn dập của chính mình.
Trước cổng trường đua ngựa dựng ba cổng kiểm vé.
Khi đi tới trước cổng kiểm vé, cô gần như đã dùng cạn toàn bộ sức lực, dù thế nào cũng không nhấc nổi cánh tay để quét vé, càng không thể tiến lên trước dù chỉ một bước.
Cô nhìn Phó Vân Đàm bằng đôi mắt đỏ hoe, trong ánh mắt và giọng nói đều mang theo sự cầu xin, giọng cũng bắt đầu nghẹn ngào: "Tôi không muốn vào."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!