Trên thế giới này, người mà cô không muốn nhìn thấy nhất, chính là Phó Vân Đàm.
Sắc mặt Trần Tri Dư lập tức sa sầm lại, ném cây bút trong tay đi, khoanh tay dựa vào lưng ghế: "Ai cho anh đến đây? Mau cút đi cho tôi, cút càng xa càng tốt."
Phó Vân Đàm nhìn chằm chằm cô, từng câu từng chữ đều vô cùng kiên quyết: "Anh biết giờ anh có nói gì em cũng sẽ không tin, nhưng anh có thể bảo đảm với em, mười năm nay anh vẫn luôn yêu em."
Sắc mặt Trần Tri Dư không đổi, cô đáp lại bảy chữ: "Anh thật sự khiến tôi mắc ói."
Phó Vân Đàm coi như không nghe thấy, ánh mắt nhìn cô vô cùng cố chấp, thậm chí còn mang theo vài phần cố chấp: "Anh vẫn luôn giữ chiếc nhẫn đó."
Trần Tri Dư hiểu, anh ta đang nói đến chiếc nhẫn đính hôn mà anh ta từng tặng cô.
Họ vừa tốt nghiệp cấp ba đã đính hôn, tại buổi lễ đính hôn, chính tay anh ta đeo chiếc nhẫn này cho cô.
Nhưng không lâu sau, tin dữ nhà họ Trần phá sản và bố cô gặp tai nạn giao thông lần lượt ập đến.
Người nhà họ Phó không hề xuất hiện tại tang lễ của bố cô. Sau khi tang lễ kết thúc, cô bất chấp sự ngăn cản của anh trai, chạy tới nhà họ Phó, muốn cầu xin bọn họ giúp đỡ nhà họ Trần, cầu xin Phó Vân Đàm ra gặp cô một lần, nhưng tất cả đều vô ích, cánh cổng nhà họ Phó luôn đóng chặt trước mặt cô.
Từ lúc đó, cô đã hoàn toàn nhìn thấu bộ mặt thật của người nhà họ Phó, đồng thời cũng nhìn rõ tình yêu mà Phó Vân Đàm dành cho cô rốt cuộc giả dối đến mức nào.
Hôm đó trước khi rời khỏi nhà họ Phó, cô tháo chiếc nhẫn kim cương đang đeo trên ngón áp út tay phải xuống, ném ngay trước cổng nhà họ Phó.
Trong lòng cô, khoảnh khắc tháo chiếc nhẫn ấy ra, cô và Phó Vân Đàm đã hoàn toàn kết thúc.
Điều khiến cô không ngờ tới là, vậy mà Phó Vân Đàm vẫn giữ chiếc nhẫn đó, càng không ngờ hơn là, anh ta còn không biết xấu hổ mà nhắc đến chiếc nhẫn ấy.
Trần Tri Dư cười khẩy một tiếng, nói với vẻ khinh thường: "Thì sao?"
Phó Vân Đàm: "Anh muốn… bắt đầu lại với em."
Trần Tri Dư không hề dao động: "Tôi muốn anh mau chóng biến mất." Nói xong, cô còn hất cằm về phía cửa: "Cửa ở đó, bò ra cho bà đây!"
Ánh mắt Phó Vân Đàm hơi khựng lại, nhìn cô với vẻ kinh ngạc.
Trần Tri Dư như vậy vừa quen thuộc, lại vừa xa lạ đối với anh ta.
Cô vẫn kiêu ngạo, quyết tuyệt như cô gái họ Trần mười năm trước, nhưng lại thiếu đi sự tao nhã và cao quý, nhiều thêm vài phần thế tục, vừa bá đạo vừa ngông cuồng, còn học được cả cách chửi người khác.
Cô gái họ Trần mười năm trước chưa bao giờ chửi người khác, dù có tức giận đến đâu cũng sẽ cố gắng giữ lễ nghi và phong thái tao nhã.
Khi ấy, cô luôn là một công chúa.
Còn bây giờ… khiến anh ta không quen.
Anh ta không chắc mười năm qua cô đã trải qua những gì, nhưng hiện tại anh ta có thể khẳng định, chắc chắn cô đã phải bươn trải vất vả trong cõi trần tục này, nếu không trên người cô sẽ không vương mùi thế tục đến vậy.
Anh ta rất đau lòng cho cô, cũng rất tự trách, là do bản thân không đủ năng lực để bảo vệ cô.
Nếu khi đó anh ta đủ mạnh, có thể che mưa chắn gió cho cô, thì cô cũng sẽ không trở thành như bây giờ.
Cô gái họ Trần không nên có dáng vẻ này.
Phó Vân Đàm liếc mắt nhìn quán bar không mấy cao cấp này, nghĩ một lát rồi hỏi: "Anh trai em đâu?"
Sắc mặt Trần Tri Dư cứng đờ, gương mặt vốn đã khó coi lại càng thêm u ám, ánh mắt nhìn Phó Vân Đàm càng lạnh lẽo, đôi môi đỏ khẽ mấp máy, đáp lại hai chữ đầy vô cảm: "Mất rồi."
Trong ánh mắt Phó Vân Đàm thoáng qua vẻ kinh ngạc, anh ta đờ đẫn nhìn Trần Tri Dư.
Sự kiên nhẫn của Trần Tri Dư hoàn toàn cạn sạch: "Mau cút đi, tôi không muốn nhìn anh thêm một giây nào nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!