Chương 40: “Chị không phục à?”

Trần Tri Dư thầm nghĩ: Tiểu hòa thượng nhà cậu cũng hay để bụng thật, hôm nay mình chỉ tình cờ gặp lại bạn trai cũ thôi mà, xem cậu sốt ruột chưa kìa.

Nghĩ một lát, cô nghiêm túc hỏi ngược lại: "Nếu anh ta đến gặp chị thì sao? Vậy đâu liên quan gì đến chị?"

Quý Sơ Bạch nghiến răng: "Lúc nãy chị đã đảm bảo với em thế nào?"

Trần Tri Dư hoàn toàn không nhớ mình đã đảm bảo điều gì, vẻ mặt ngơ ngác: "Chị đảm bảo gì với em cơ?"

Quý Sơ Bạch: "…"

Đúng là đồ tồi.

Để không bị cô chọc cho tức chết, anh buộc mình phải giữ bình tĩnh: "Chị đã hứa với em, nếu anh ta đến tìm chị, chị sẽ đuổi anh ta cút đi."

"Ồ." Trần Tri Dư không thấy có vấn đề gì, vừa viết bản cam kết thứ hai vừa thờ ơ đáp: "Vậy thì đuổi anh ta cút đi."

Ký xong bản cam kết không nói dối thứ hai, cô lại cầm tệp giấy viết thư lên, ra sức hôn một cái lên chữ ký của mình, để lại một dấu môi gợi cảm, sau đó đẩy bản cam kết đến trước mặt Quý Sơ Bạch, xin thầy chủ nhiệm phê duyệt: "Được rồi chứ?"

Quý Sơ Bạch cầm bản cam kết liếc nhìn một cái: "Được rồi." Anh xé bản cam kết thứ hai ra, trả lại tệp giấy cho Trần Tri Dư: "Viết tiếp đi."

Trần Tri Dư thở dài một hơi, cảm thấy mình vì 3 triệu mà thật sự đã trả giá quá nhiều.

Nhẫn nhịn ký xong bản cam kết thứ ba, cô mệt mỏi hỏi một câu: "Thầy Quý, tôi có thể đi tẩy trang được chưa?"

Quý Sơ Bạch nghiêm túc đọc lại bản cam kết liên quan đến Phó Vân Đàm không sót chữ nào, xác nhận không có vấn đề gì, mới phê chuẩn lời xin phép của cô: "Đi đi."

Trần Tri Dư thở phào, đứng dậy khỏi ghế, lúc này Quý Sơ Bạch lại hỏi cô lần nữa: "Sáng mai muốn ăn gì?"

Lúc nãy Trần Tri Dư chưa thay giày, cô vừa đi về phía tủ giày ngoài cửa vừa nói: "Gì cũng được, chị dễ nuôi."

Quý Sơ Bạch bất lực: "Dễ nuôi cũng không thể nuôi qua loa được."

Trần Tri Dư quay đầu nhìn anh, hỏi: "Vậy em định nuôi thế nào?" Khi hỏi câu này, trong giọng cô không tự chủ được mà mang theo chút mong đợi.

Sắc mặt Quý Sơ Bạch chăm chú, giọng điệu nghiêm túc: "Phải nuông chiều."

Lại là cảm giác bị chạm đúng điểm yếu.

Sao em trai lại có thể đáng yêu như vậy chứ?

Trần Tri Dư cố kìm nén khóe miệng đang không ngừng cong lên: "Em khéo ăn khéo nói ghê."

Quý Sơ Bạch: "Em nói nghiêm túc."

Trần Tri Dư nhìn anh rất lâu, rồi dời mắt, thay dép xong thì đi đến trước mặt anh, cúi người giơ tay, nhẹ nhàng chạm lên sống mũi cao thẳng đẹp mắt của anh: "Nói năng ngọt ngào thế này, ai dạy em vậy?"

Quý Sơ Bạch ngồi trên ghế, ngước mắt nhìn cô, vẻ mặt ngoan ngoãn, nhưng giọng nói lại trầm ấm quyến rũ: "Chị dạy."

Trần Tri Dư nhướng mày: "Chị dạy em lúc nào?"

Hàng lông mày của cô dài và rậm, dáng mắt hơi giống mắt hồ ly, khóe trong hơi xếch xuống, đuôi mắt ngoài hất lên, ánh mắt long lanh mơ màng, mỗi khi nhíu mày hay mỉm cười đều mang theo sự mê hoặc khó tả.

Cổ họng Quý Sơ Bạch hơi khô, như bị lửa thiêu đốt, anh đáp bốn chữ ngắn gọn súc tích: "Nghe nhiều quen tai."

Trần Tri Dư khẽ cười: "Vậy khả năng học hỏi của em cũng tốt nhỉ?"

Môi cô căng mọng, đường viền rõ ràng, đôi môi vốn đã hồng hào, sau khi thoa thêm một lớp son lại càng trở nên xinh đẹp quyến rũ.

Quý Sơ Bạch giơ tay phải lên, nâng má cô, ngón cái lại một lần nữa lướt qua khóe môi cô: "Hình như môi chị hơi khô rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!