Nam Kiều là một tòa nhà gạch đỏ cao hai tầng, phong cách mái nhọn Trung Hoa, trên mái lợp từng lớp ngói xám chồng lên nhau, cửa sổ và cửa ra vào đều được thiết kế hình vòm, khung sắt đen đồng nhất, mang kiến trúc dân quốc.
Tầng một là khu vực kinh doanh, tầng hai là khu sinh hoạt của nhân viên.
Tầng hai có ba phòng, Hồng Ba Ba, Vương Tam Thủy, Mèo Garfield mỗi người một phòng, Trần Tri Dư không ở quán bar, cô sống trong một khu dân cư bình thường cách dãy phố quán bar khoảng hai mươi phút lái xe.
Cô có một căn hộ nhỏ trong khu dân cư đó.
Hiện giờ, ngoài chiếc đồng hồ Patek Philippe đang đeo trên tay, thứ đáng giá nhất đứng tên cô chính là căn hộ chưa tới chín mươi mét vuông này.
Lúc bố còn sống, ông đã mua căn hộ này cho cô và anh trai để phòng bất trắc, sợ rằng sau này trong nhà xảy ra chuyện, anh em họ sẽ phải lang thang đầu đường xó chợ.
Ban đầu cứ tưởng là lo xa, không ngờ cuối cùng lại thật sự dùng đến.
Đời người thất thường như vậy đấy.
Sau khi bố mất, hai anh em cùng gánh trên vai món nợ khổng lồ, quá trình trả nợ vô cùng gian nan, hai người từng nhiều lần tính đến chuyện bán căn nhà này, nhưng nếu bán xong thì họ thật sự sẽ phải ngủ ngoài đường.
Có lẽ vì lòng kiêu hãnh đã in sâu vào xương tủy từ thuở nhỏ, khiến họ không cho phép bản thân lâm vào cảnh vô gia cư. để giữ lại chút thể diện cuối cùng, cuối cùng họ vẫn giữ lại căn hộ, cắn răng trả hết nợ nần.
Trước năm mười tám tuổi, Trần Tri Dư luôn sống trong biệt thự nguy nga như lâu đài; sau mười tám tuổi, cô dọn đến căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách này, ở suốt mười năm.
Khi anh trai vẫn còn, cô sống cùng anh; khi anh mất rồi, cô ở một mình.
Một mình thi thoảng cũng thấy buồn chán, cô từng nghĩ đến chuyện rủ Hồng Ba Ba dọn sang ở cùng, nhưng Hồng Ba Ba không đồng ý.
Cô bé búp bê loli này chỉ muốn ở tại Nam Kiều, cô ấy nói, ở đó vẫn còn lưu lại mùi hương của anh ấy.
Trần Tri Dư biết "anh ấy" mà Hồng Ba Ba nhắc đến chính là anh trai cô.
Đối với Hồng Ba Ba, Trần Tri Ngang là vị thần của cô ấy, là người đã cứu cô ấy ra khỏi thế gian bùn lầy dơ bẩn, nên cô ấy nguyện vì anh mà hiến dâng cả đời. bất kể vị thần có còn trên thế gian hay không, cô ấy vẫn thề có chết cũng phải bảo vệ ngôi đền mà một tay anh gây dựng, đồng thời sẽ không rung động với người khác nữa.
Chuyện tình cảm mà, ai khuyên cũng chẳng thấu, Trần Tri Dư chỉ biết nhìn mà xót xa trong lòng.
Con gái không nên gặp được vị thần của mình quá sớm, nếu không rất dễ bị ảnh hưởng cả đời.
"Muốn nhổ tận gốc một người đã bén rễ trong lòng từ thuở bé là điều rất khó, trừ khi người đó nhẫn tâm bỏ rơi chị vào lúc chị tán gia bại sản, tan cửa nát nhà, tuyệt vọng bất lực, đồng thời không bao giờ quay trở lại." Đây là nguyên văn lời của Hồng Ba Ba: "Em không quên được anh trai chị, vì anh ấy chưa từng bỏ rơi em, dù… anh ấy chưa từng nói yêu em."
Khi đó, Trần Tri Dư nghe xong bèn đáp lại: "Anh chị sẽ không bao giờ bỏ rơi ai cả."
"Em biết mà." Hồng Ba Ba nháy mắt với cô, hỏi với vẻ tinh nghịch: "Chị còn nhớ anh ấy không?"
Trần Tri Dư sửng sốt: "Ai cơ? Anh trai chị à? Tất nhiên là nhớ rồi!"
Hồng Ba Ba cười: "Chị không nhớ thì tốt."
Cuộc đối thoại này xảy ra vào lúc Trần Tri Dư rủ Hồng Ba Ba dọn sang ở cùng, kết quả vẫn là tay trắng trở về.
Hồng Ba Ba chỉ muốn ở tại Nam Kiều, ngoài Nam Kiều, cô ấy chẳng muốn đi đâu cả.
Trần Tri Dư bất lực, đành mặc cô ấy.
Tối nay đến lượt cô trực, đợi Hồng Ba Ba và Vương Tam Thủy trở về an toàn, cô mới yên tâm rời đi, trước khi về cô còn ghé quầy bar ghi chú vào sổ: một cốc nước chanh, 6 tệ.
Đơn duy nhất trong tối nay chính là cốc nước chanh này.
Lúc ghi sổ, cô nhân tiện hỏi: "Mai đến lượt ai trực?"
Hồng Ba Ba và Vương Tam Thủy đồng thanh đáp: "Mèo Garfield."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!