Chương 39: Hừ, chàng trai, cậu đang đùa với lửa đấy.

Mình đã nói vậy thật sao?

Trần Tri Dư ngơ ngác, như thể đang bị gió lốc quật cho rối tung.

Cô cố gắng nhớ lại những chuyện xảy ra tối hôm đó, nhưng hoàn toàn vô ích, bởi cô thực sự chẳng có chút ấn tượng nào.

Ấn tượng duy nhất chính là cô đã uống liền mấy chai bia Lão Tuyết Hoa Thẩm Dương.

Chỉ cần lúc đó bớt đi một chai thôi, thì giờ đâu đến nỗi bối rối thế này.

Cô hít sâu một hơi, cố gắng để bản thân bình tĩnh lại, rồi nhìn Quý Sơ Bạch với vẻ căng thẳng, hỏi: "Em không lừa chị đấy chứ?"

Không phải cô không tin cậu em hòa thượng, mà là không tin chính mình lại có thể thốt ra mấy câu vừa giả tạo vừa buồn nôn như "em là bảo bối trong tim chị" hay "rời xa em chị sẽ chết".

Cô chỉ say thôi, chứ đâu có điên!

Quý Sơ Bạch ngước mắt lên, cau mày nhìn cô, hỏi ngược lại: "Chị đang nghi ngờ em à?"

Ánh mắt anh nhìn cô tràn đầy ấm ức và trách móc.

Trần Tri Dư càng cảm thấy mình giống hệt gái tồi mặc quần vào là chối bỏ trách nhiệm, cô hoảng hốt xua tay, liên tục phủ nhận: "Không không không! Sao chị có thể nghi ngờ em được? Chị tin em nhất mà!"

Quý Sơ Bạch không hề lay động, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm cô, anh lạnh lùng nói: "Vậy là… chị định chối bỏ sao?"

"Chị… chị… chuyện này…" Trong đầu Trần Tri Dư rối như tơ vò.

Nếu thừa nhận những lời đó là do mình nói ra, thì sẽ phải chịu trách nhiệm với cậu em. Mặc dù cô cũng không ngại chịu trách nhiệm, nhưng chuyện này lại cách nhiệm vụ của cô quá xa.

Nhiệm vụ của cô là khiến cậu em yêu mình, sau đó đá người ta, chứ đâu phải là cô phải chịu trách nhiệm với anh!

Nhưng nếu không thừa nhận những lời đó là do mình nói, cô nhất định sẽ làm tổn thương trái tim cậu em, còn khiến cậu em cho rằng mình là loại tồi tệ vô tình vô nghĩa, vậy thì càng đừng mong anh yêu mình.

Tóm lại, thừa nhận cũng không được, không thừa nhận cũng không xong.

Sau khi do dự một lúc lâu, cô chọn cách né tránh vấn đề, bắt đầu chuyển chủ đề: "À… tối hôm đó ngoài việc nói với em mấy câu này ra, chị không làm gì khác với em chứ?"

Quý Sơ Bạch không trả lời ngay câu hỏi của cô, mà cúi đầu xuống, hơi cụp mắt, hàng mi dài khẽ run, giọng rất nhỏ: "Không có."

Trần Tri Dư: "…"

Nhưng dáng vẻ vừa ngại ngùng vừa e thẹn này của em, trông chẳng có gì giống "không có" cả!

Ngay sau đó, cô nghĩ tới vết thương trên môi dưới của mình.

Đã hơn nửa tháng trôi qua, vết thương cũng gần lành hẳn, trước kia cô cứ tưởng đó là do đụng phải, nhưng bây giờ cô bắt đầu nghi ngờ đó là vết bị cắn. Tối hôm đó cô say đến nỗi không biết trời biết đất, sau khi về phòng thì bộc phát thú tính, định làm mấy chuyện bất chính với cậu em hòa thượng. Nhưng cậu em thà chết chứ không chịu, thế là cắn cô một cái. Thật ra trước đây cô cũng đã đoán như vậy, nhưng cậu em hòa thượng lại nói với cô rằng đó là do đụng phải, nên cô mới tin là đụng phải thật.

Giờ xem ra cậu em hòa thượng đã lừa cô, vì anh hay xấu hổ, ngại không dám nói ra sự thật với cô, nên đành một mình gánh chịu tất cả.

Càng nghĩ, Trần Tri Dư càng thấy mình đúng là cầm thú, đến cả hòa thượng cũng không tha!

Nếu còn không chịu trách nhiệm với cậu em nữa thì quả thật không còn gì để nói.

Nhưng lại không thể bỏ nhiệm vụ 3 triệu, cô nhất định phải có được trái tim của cậu em!

Nghĩ một lát, cô dịu dàng hỏi trước một câu: "Vừa nãy em nói thích chị, là thích ở phương diện nào?"

Quý Sơ Bạch vẫn giữ dáng vẻ cúi đầu cụp mắt đầy ngượng ngùng, giống hệt một tiểu hòa thượng đang bị trêu ghẹo: "Chị đối xử với em rất tốt, nên em rất thích chị."

Trần Tri Dư: "…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!