Chương 38: Chị có thể đồng ý với em rằng sau này sẽ không gặp lại anh ta nữa không?

Sắc mặt Quý Sơ Bạch lập tức sa sầm lại, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm Phó Vân Đàm, gần như nghiến răng nghiến lợi: "Người của tôi, anh cũng dám động vào sao?"

Bầu không khí trong sảnh lập tức trở nên im ắng.

Tất cả mọi người đều cảm nhận được cơn giận của cậu Quý, đồng thời cũng không khỏi toát mồ hôi thay cậu Phó.

Dù sao thì nhà họ Quý cũng không phải là gia tộc có thể tùy tiện đắc tội.

Trần Tri Dư thì vô cùng bất ngờ, bất ngờ trước khí thế mạnh mẽ lúc này của Quý Sơ Bạch. Cô hoàn toàn không ngờ cậu em hòa thượng ngày thường dịu dàng yếu ớt lại có một mặt bá đạo như vậy.

Cũng chính lúc này cô mới để ý, Quý Sơ Bạch đang mặc một bộ vest xám đậm chỉnh tề, gương mặt tuấn tú, dáng người thẳng tắp, khí chất ngạo nghễ, hoàn toàn trái ngược với hình tượng thường ngày, nhưng mà… lại khiến người ta rất dễ bị cuốn hút.

Quả nhiên là một cậu em bảo bối hiếm có khó tìm!

Vì giúp cô mà cậu em đã cố gắng diễn vai tổng tài bá đạo đến mức này rồi, cô có tư cách gì mà không phối hợp chứ?

Thế là cô tựa đầu vào ngực anh, bày ra dáng vẻ yếu đuối đáng thương, làm nổi bật hình tượng tổng tài bá đạo cao lớn của cậu em, còn nũng nịu nói một câu: "Em phải đứng ra làm chủ cho chị đó."

Quý Sơ Bạch cúi đầu nhìn người trong lòng một cái, vừa bất lực vừa buồn cười, nhưng anh vẫn cố nhịn, không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đưa tay vỗ vỗ lưng cô. Dù là ánh mắt hay động tác, đều tràn đầy vẻ dịu dàng khó phai.

Sắc mặt Phó Vân Đàm cũng trở nên u ám. Nhìn Trần Tri Dư nép trong vòng tay của người đàn ông khác, tim anh ta đau như bị dao cứa, anh ta vô thức siết chặt hai tay để chống lại cơn đau truyền đến từ lồng ngực.

Anh ta hít sâu một hơi, rồi nhìn thẳng vào mắt Quý Sơ Bạch, giọng điệu lạnh lùng, nói rõ từng chữ: "Cô ấy là vợ sắp cưới của tôi."

Anh ta vừa dứt lời, cả hội trường lập tức xôn xao, các vị khách có mặt đều vô cùng sốc, thậm chí có vài khách nữ còn đưa tay lên miệng, để che đi cái miệng vì kinh ngạc mà há ra theo bản năng.

Chắc chắn Trần Tri Dư là người khiếp sợ nhất ở đây.

Vậy mà Phó Vân Đàm vẫn coi cô là vợ sắp cưới?

Anh ta lấy đâu ra mặt mũi để nói câu này vậy?

Trần Tri Dư tức đến bật cười. Anh ta đã không biết xấu hổ đến mức này rồi, cô cũng chẳng cần nể tình nữa. Cô nhìn anh ta với vẻ mặt vô cảm, giọng lạnh lùng đến cực điểm: "Phó Vân Đàm, năm đó nhà tôi phá sản, anh chọn khoanh tay đứng nhìn, từ lúc đó trở đi, hôn ước của chúng ta đã chấm dứt rồi."

Cô vừa dứt lời, có một người bước tới bên cạnh Quý Sơ Bạch, tiếp lời cô: "Tên họ Phó kia, ăn bậy thì được nhưng không thể nói linh tinh được đâu. Anh không biết xấu hổ là chuyện của anh, nhưng anh không được bôi nhọ con trai và em dâu của tôi."

Trần Tri Dư sững sờ, trong lòng nghĩ: Người này độc miệng thật. Đồng thời cô nhìn sang người đứng bên trái Quý Sơ Bạch, rồi lại sửng sốt, cảm giác chỉ liếc nhìn cũng khiến người ta chấn động.

Người đàn ông này mặc vest đen, thân hình cao gầy, gương mặt như ngọc, đôi mắt sáng như sao, đẹp đến mức có thể dùng ba chữ "đẹp như tiên" để hình dung.

Lúc này khóe môi anh ấy nở một nụ cười hững hờ, khi nhìn Phó Vân Đàm, sắc mặt tràn đầy khinh miệt và coi thường.

Trần Tri Dư vô cùng tò mò, rốt cuộc sao người này có thể dung hòa hoàn hảo giữa một gương mặt đẹp vô hại với khí chất badboy như vậy?

Quý Sơ Bạch quay đầu liếc nhìn Trình Quý Hằng, dùng khẩu hình trả lời: Cảm ơn con trai.

Trình Quý Hằng đưa tay vỗ vỗ vai Quý Sơ Bạch, đáp lại bằng giọng chỉ đủ cho hai người nghe thấy: "Không có gì, là việc bố nên làm thôi."

Lúc này, lại có một người nữa bước đến phía còn lại của Quý Sơ Bạch, cũng nói với Phó Vân Đàm một câu: "Anh Phó, chuyện mười năm trước hãy để nó qua đi. Anh có thể không tha thứ cho chính mình, nhưng cũng nên buông tha cho người khác, nếu không rất dễ đắc tội với người ta."

Tuy giọng nói của anh ấy đầy khách sáo, nhưng lại mang theo sự uy h**p không thể bỏ qua.

Trần Tri Dư lại quay đầu sang phía còn lại, nhìn người vừa xuất hiện.

Người này cao lớn thẳng tắp, mặc bộ vest xám nhạt, gương mặt anh tuấn, khí chất trầm ổn, trông có vẻ chín chắn hơn Quý Sơ Bạch và tên lưu manh đẹp trai miệng độc kia.

Bạch Tinh Phạm vừa xuất hiện, toàn bộ khách khứa trong sảnh hoàn toàn im bặt, như thể bị bấm nút tắt tiếng, hội trường yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi xuống thảm.

Giới thượng lưu Đông Phụ không ai không biết ba cậu ấm của nhà Bạch – Quý – Trình được gọi chung là "Ba trùm Đông Phụ", người nào cũng không dễ chọc. Hơn nữa quan hệ giữa ba người này vô cùng tốt, đắc tội với một người chẳng khác nào đắc tội với hai người còn lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!