Chương 37: “Chị ơi, anh ta là ai?”

Phòng tiệc có diện tích rất lớn, được trang trí xa hoa, khắp nơi đều toát lên hơi thở phù hoa tráng lệ.

Bữa tiệc vẫn chưa chính thức bắt đầu, chiếc bàn tròn đặt ở trung tâm sảnh hầu như không có ai ngồi. Bốn phía sảnh được bố trí thành khu vực nghỉ ngơi, thư giãn, các vị khách gấm vóc lụa là tụm năm tụm ba, nâng ly trò chuyện rôm rả. Vợ chồng nhà họ Trần cầm ly rượu, đi qua đi lại trong khu nghỉ ngơi, lần lượt cảm ơn và chào hỏi các vị khách.

Sau khi chào hỏi người nhà họ Triệu, vợ chồng họ Trần đi tới chỗ người nhà họ Phó, nhiệt tình hàn huyên ôn chuyện cũ với vợ chồng nhà họ Phó.

Không bao lâu sau, cô chủ nhà họ Trần bấy lâu chưa lộ diện cuối cùng cũng xuất hiện.

Cô chủ này tên là Trần Ngải Dĩnh, là nhân vật chính của hôm nay. Trang phục đương nhiên vô cùng lộng lẫy: một chiếc váy dài màu bạc thanh lịch trang nhã, trên vành tai nhỏ nhắn đeo đôi bông tai sapphire xanh biếc, chiếc cổ thiên nga thon thả trắng ngần mang một sợi dây chuyền bạch kim nạm đầy đá sapphire vụn, rực rỡ lấp lánh dưới ánh đèn, trông như một nàng công chúa xinh đẹp cao quý.

Năm nay Trần Ngải Dĩnh hai mươi ba tuổi, vừa du học Anh về, là con gái độc nhất của vợ chồng họ Trần. Bữa tiệc hôm nay chính là tiệc đón gió mà vợ chồng họ tổ chức riêng cho cô ta.

Sau khi xuất hiện, Trần Ngải Dĩnh trước tiên ngoan ngoãn lễ phép chào vợ chồng nhà họ Phó.

Bà Phó tên Chu Hữu Dung khẽ gật đầu, nhìn Trần Ngải Dĩnh bằng ánh mắt tràn đầy tán thưởng, mỉm cười nói: "Dĩnh Dĩnh bây giờ càng ngày càng xinh đẹp."

Trần Ngải Dĩnh mỉm cười kín đáo, rồi thẹn thùng hỏi: "Hôm nay anh Phó đến chưa ạ?" Trong giọng nói còn mang theo vài phần mong đợi.

Chu Hữu Dung liếc sang bên phải một cái: "Đến rồi, đang ngồi bên kia kìa."

Trần Ngải Dĩnh nhìn theo ánh mắt bà ta, ánh mắt vượt qua dòng khách qua lại, dừng trên người một người đàn ông mặc bộ vest xanh đậm.

Dáng người anh ta cao ráo thẳng tắp, khí chất xuất chúng, đường nét gương mặt vô cùng tuấn tú. Điều khiến người ta khó có thể bỏ qua nhất là đôi mắt của anh ta: đen láy, sâu thẳm nhưng lạnh lẽo, như phủ một tầng băng sương không tan.

Lúc này anh ta đang ngồi giữa một chiếc sofa dài màu đen, xung quanh là mấy cậu ấm trạc tuổi ngồi quây quần.

Chỉ nhìn vị trí ngồi cũng có thể thấy, cậu chủ nhà họ Phó này có địa vị không hề tầm thường trong giới.

Chu Hữu Dung nói với Trần Ngải Dĩnh đầy dịu dàng thân thiết: "Con qua chỗ nó đi, người trẻ thì nên ở cùng người trẻ."

Trần Ngải Dĩnh khẽ gật đầu, ngoan ngoãn đáp: "Cảm ơn cô ạ." Rồi bước về phía người mà mình ngày đêm mong nhớ.

Bà Trần mỉm cười, nửa đùa nửa thật nói với Chu Hữu Dung: "Dĩnh Dĩnh cứ thích quấn lấy Vân Đàm." Trong giọng nói mang theo vài phần dò xét.

Chu Hữu Dung đáp lại với sắc mặt dịu dàng: "Người trẻ chỉ cần nói chuyện hợp là được, những chuyện khác ấy à, chúng ta cũng chẳng lo nhiều được."

Khi Trần Ngải Dĩnh đi về phía tây nam của sảnh lớn, dọc đường không ít cậu ấm vươn cổ nhìn theo, dù sao thì ai cũng có lòng yêu cái đẹp. Trong lúc đó cô ta còn nghe không ít người khen ngợi khi mình đi ngang qua: "Cô gái họ Trần quả nhiên tuyệt đại phong hoa, truyền thuyết quả không sai!"

Mỗi lần nghe câu này, trong lòng cô ta đều âm thầm vui sướng.

Dù trong lòng biết rõ truyền thuyết về cô gái họ Trần vốn không phải nói về mình, nhưng cô ta chưa bao giờ làm rõ, ngược lại còn mặc nhiên cho rằng mình chính là cô gái họ Trần trong truyền thuyết. Dù sao thì ai lại không muốn có danh tiếng tốt chứ? Huống chi mang danh cô gái họ Trần rồi, thân phận của cô ta trong giới được nâng lên một bậc, mọi người cũng sẽ đánh giá cao về cô ta hơn, cớ gì không làm?

Tuy vương miện không phải của cô ta, nhưng hiện tại cô ta đã đội lên rồi, vậy thì công chúa chính là cô ta.

Trong ánh mắt ngưỡng mộ của bao cậu ấm, cô ta chăm chú bước về phía Phó Vân Đàm. Sau khi tới trước mặt đối phương, cô ta cất giọng ngọt ngào gọi: "Anh Phó."

Thật ra cô ta hơi kích động, bởi đã rất lâu rồi bọn họ không gặp nhau. Nhưng cô ta không để lộ cảm xúc đó ra ngoài, nếu không sẽ không đủ đoan trang, không đủ cao quý, không phù hợp với yêu cầu của cô gái họ Trần.

Nhưng cô ta lại mong Phó Vân Đàm sẽ kích động khi gặp mình.

Trước đây cô ta vẫn luôn nghĩ Phó Vân Đàm không thích mình, cho đến mấy ngày trước, cô ta nghe bạn bè nói rằng Phó Vân Đàm từng đích thân thừa nhận "cô gái họ Trần" là tình yêu cả đời của mình, cô ta mới hiểu ra rằng thật ra Phó Vân Đàm cũng luôn thích cô ta, vì vậy hôm nay cô ta mới có can đảm chủ động tới tìm Phó Vân Đàm.

Thế nhưng phản ứng của Phó Vân Đàm lại hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của cô ta.

Phó Vân Đàm chỉ thờ ơ liếc cô ta một cái, rồi không nhìn nữa, sắc mặt lạnh lùng đến cực điểm. Tầng băng sương phủ trong đôi mắt không hề tan đi vì sự xuất hiện của cô ta, ngược lại còn tăng thêm vài phần chán ghét và phản cảm.

Trần Ngải Dĩnh vừa xấu hổ vừa lúng túng, đồng thời vô cùng bối rối: chẳng phải anh ấy đã chính miệng thừa nhận rồi sao? Rằng mình chính là tình yêu cả đời của anh ấy, vậy tại sao anh ấy vẫn lạnh nhạt với mình như thế?

Một cậu ấm ngồi bên cạnh nhìn ra sự lúng túng của cô ta, lập tức lên tiếng hòa giải, cười nói: "Dĩnh Dĩnh bây giờ đúng là càng ngày càng xinh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!