Mã Tuấn Siêu nhìn Garfield với vẻ mặt kinh ngạc: "Sao anh biết phía sau còn ba câu nữa?"
Garfield không nói nhiều, chỉ đáp một câu: "Chẳng phải vừa nói rồi sao, thời đại khác nhau, hơn mười năm trước tôi thường xuyên nghe thấy câu này trong quán bar."
Hơn mười năm trước, đám con ông cháu cha đến quán bar uống rượu tán gẫu có nhắc đến chuyện này cũng là bình thường, Mã Tuấn Siêu không nghĩ nhiều, đáp lại: "Sao anh có thể chắc chắn cô gái họ Trần mà anh nghe nói không phải là cô Trần mà tôi đang nói?"
Chưa kịp để Garfield mở miệng, Tiểu Hồng đã sốt ruột: "Chẳng phải vừa nói rồi sao, cô gái họ Trần chân chính biết cưỡi ngựa bắn cung, phong thái hiên ngang, còn cô Trần nhà giàu mới nổi mà anh nói có làm được không?"
Mã Tuấn Siêu nghĩ một lát, nói: "Chắc là không, cưỡi ngựa vốn là đặc quyền của nhà giàu, nhà họ cũng mới phất lên được mấy năm, trước đó khá nghèo, chắc cô Trần đó chưa từng học cưỡi ngựa."
Tiểu Hồng: "Chỉ cưỡi ngựa thôi à? Còn bắn cung nữa, cô gái họ Trần chân chính từng học cưỡi ngựa bắn cung, theo học bậc thầy cưỡi ngựa bắn cung Chu Lăng Khôn, đệ tử chính tông luôn."
Mã Tuấn Siêu: "Sao mấy người biết rõ vậy?"
Câu trả lời của Tiểu Hồng giống Garfield: "Nghe khách kể thôi."
Mã Tuấn Siêu hơi nghi ngờ: "Chắc phải trùng hợp lắm mới nghe được chi tiết như vậy? Ngay cả tên sư phụ người ta cũng nghe được? Trí nhớ của cô tốt thật đấy, nghe đồn mà nhớ tận mười mấy năm?"
Trần Tri Dư cười đáp: "Cậu mà làm việc ở quán bar thì sẽ biết, đây chính là kho thu thập thông tin. Ở trong này mười ngày nửa tháng, cậu cũng có thể thu thập được tin tức cả nửa Đông Phụ."
Mã Tuấn Siêu: "Đỉnh thế à?"
Trần Tri Dư: "Còn tùy xem cậu có muốn nghe hay không thôi."
Mã Tuấn Siêu "hừ" một tiếng, rồi không nói nhảm nữa, lấy điện thoại ra gửi cho Trần Tri Dư một danh sách rượu: "Vẫn theo quy tắc cũ, lợi nhuận chia 50-50."
Trần Tri Dư: "60-40 đi, cậu 60 tôi 40, coi như cảm ơn ông chủ Mã lâu nay đã giúp đỡ công việc kinh doanh của chúng tôi."
Mã Tuấn Siêu cũng không từ chối ý tốt này: "Vậy thì cảm ơn chị Trần nhé."
Trần Tri Dư mở danh sách ra, xem qua các nhãn hiệu và số lượng rượu cần dùng, hỏi: "Yêu cầu khi nào giao hàng?"
Mã Tuấn Siêu: "Nửa tháng sau." Cậu ta bổ sung thời gian cụ thể: "27 tháng 11, giao đến khách sạn Quốc Tế Ái Vũ."
Toàn thân Trần Tri Dư cứng đờ, giọng hơi run: "Khách, khách sạn nào?"
Mã Tuấn Siêu: "Khách sạn Quốc Tế Ái Vũ." Cậu ta lại bắt đầu hớn hở giới thiệu: "Khách sạn năm sao nổi tiếng nhất thành phố Đông Phụ, người bình thường đều không được vào, những nhân vật có thể mở tiệc, đãi rượu ở đó, không giàu sang thì cũng quyền quý."
Tiểu Hồng bực bội đáp lại một câu: "Cần anh giới thiệu à? Chúng tôi không biết chắc?" Nói xong, cô ấy lại liếc nhìn Trần Tri Dư với vẻ lo lắng.
Tiểu Vương và Garfield cũng cẩn thận quan sát Trần Tri Dư.
Trần Tri Dư không nói gì thêm, chỉ đáp đơn giản: "Ừ, biết rồi, mai tôi gửi báo giá cho cậu." Nhưng nói xong câu này, cô lại buột miệng hỏi thêm: "Nhà họ tổ chức tiệc hôm nào?"
Mã Tuấn Siêu: "Ngày mùng 1 tháng 12, chị muốn đến không? Muốn đến thì tôi dẫn chị đi, chỉ một câu là xong."
Trần Tri Dư: "Cậu có máu mặt thế cơ à?"
Mã Tuấn Siêu: "Nói với bố tôi một tiếng là được, quản gia nhà họ là nhân viên của bố tôi, đến lúc đó bảo quản gia dẫn chị vào."
Trần Tri Dư suy nghĩ một chút rồi nói: "Được, đến lúc đó tôi liên lạc với cậu."
"Được." Mã Tuấn Siêu nâng ly, uống một hơi cạn sạch ly Margarita như đang uống Nhị Oa Đầu, "Vậy tôi đi trước, gặp lại sau."
Trần Tri Dư: "Đi thong thả, tôi không tiễn cậu, bên ngoài lạnh."
"Hôm nay gió lớn, đúng là khá lạnh." Mã Tuấn Siêu đứng dậy khỏi ghế, nhân tiện hỏi: "Cậu thanh niên đứng ngoài cửa là ai vậy? Sao không vào? Hình như đứng đó lâu lắm rồi."
Tiểu Hồng, Tiểu Vương và Garfield nhìn nhau, không dám nói gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!