Lưu Lâm Lâm mang dáng vẻ cam chịu, trông như đã vững quyết tâm muốn ở lại Nam Kiều. Trần Tri Dư vô cùng bất lực, cũng hơi bực mình, nhưng lời hay lời dở đều đã nói hết rồi, Lưu Lâm Lâm vẫn cứ làm theo ý mình, cô cũng chẳng biết nên nói gì nữa.
Đúng lúc này, Hồng Ba Ba xách cây lau nhà đã giặt xong từ nhà vệ sinh đi ra, thấy Lưu Lâm Lâm đang cúi đầu lau bàn, cái tính nóng như ớt của cô ấy lập tức bốc lên, cô ấy tức tối bước về phía Lưu Lâm Lâm, mắng xối xả như súng liên thanh: "Ai cho cô lau bàn hả? Cô không biết xấu hổ à? Đã bảo cô cút rồi, sao còn chưa cút đi?"
Lưu Lâm Lâm coi như không nghe thấy, thậm chí còn thờ ơ, cứ như chẳng nghe thấy gì cả, vẫn tiếp tục lau bàn.
Hồng Ba Ba tức đến không chịu nổi, còn định mắng tiếp, nhưng lại bị Trần Tri Dư ngăn lại: "Tiểu Hồng, đừng nói nữa, bình tĩnh một chút."
Hồng Ba Ba giơ tay chỉ vào Lưu Lâm Lâm, càng tức giận hơn: "Cô ta như vậy, chị bảo em bình tĩnh kiểu gì đây?"
Lưu Lâm Lâm hoàn toàn không để ý đến cơn giận và lời lên án của cô ấy, cô ta nhanh nhẹn lau xong một chiếc bàn, rồi lại đi về phía chiếc bàn khác dưới ánh mắt giận đến phát điên của Hồng Ba Ba, tiếp tục lau.
Hồng Ba Ba sắp bị Lưu Lâm Lâm chọc cho nổ tung, từ trước đến nay chưa từng gặp ai mặt dày như vậy, thậm chí còn muốn trực tiếp đuổi đánh cô ta ra ngoài. Nhưng Trần Tri Dư không cho cô ấy cơ hội đó, cô nhìn ra cơn giận của Hồng Ba Ba đã lên đến đỉnh điểm, lập tức bước lên, ôm lấy vai cô ấy, không nói không rằng kéo cô ấy đi về phía quầy bar, dịu dàng khuyên nhủ: "Đừng giận nữa, giận chỉ làm khổ bản thân thôi, cần gì phải vậy?"
Sau đó cô lại nhẹ nhàng vỗ vỗ vai cô ấy: "Đừng động vào chuyện này nữa, để chị xử lý, tin chị."
Hồng Ba Ba: "Chị đuổi cô ta đi được không?"
Trần Tri Dư đành phải cam đoan với cô ấy: "Chị sẽ cố gắng hết sức để cho em một câu trả lời khiến em hài lòng." Sau đó cô lại nói với Hồng Ba Ba bằng giọng điệu nửa ra lệnh nửa an ủi: "Không được nổi nóng nữa, lau sàn đi, dù thế nào cũng phải hoàn thành công việc. Chỗ này Tiểu Vương đã quét xong rồi, em lau luôn đi, lát nữa còn phải vào kho kiểm hàng."
Hồng Ba Ba không nói gì, nhưng cũng không nổi cáu nữa, tuy cô ấy vẫn rất tức, nhưng vẫn cúi người bắt đầu lau sàn, chỉ là động tác có hơi thô bạo.
Trong lòng Trần Tri Dư thở phào một hơi, cô quay đầu nhìn Lưu Lâm Lâm đang lau bàn, lại thấy buồn bực.
Cũng không thể trách Hồng Ba Ba nổi nóng, nói khó nghe một chút thì Lưu Lâm Lâm giống như miếng cao dán da chó, vứt thế nào cũng không rơi.
Bình thường gặp loại người này, nhất định phải tàn nhẫn một chút mới được, nhưng hoàn cảnh của cô ta lại khiến người ta không nỡ nặng tay.
Sau khi suy nghĩ một lát, Trần Tri Dư đi tìm Quý Sơ Bạch.
Quý Sơ Bạch đang lau một tấm kính sát đất, động tác không được thuần thục lắm, lau cũng không sạch, nhưng lại rất cố gắng, rõ ràng là không thường xuyên làm việc nhà. Chỉ cần nhìn đôi tay trắng trẻo thon dài của anh là biết, nhất định là cậu ấm không phải động tay động chân vào việc gì.
Trần Tri Dư đi tới bên cạnh anh, nhỏ giọng hỏi: "Em cảm thấy bây giờ chị nên làm thế nào?"
Quý Sơ Bạch cũng chú ý tới hành động của Lưu Lâm Lâm, anh dừng tay, nhìn cô đáp: "Hai cách, thứ nhất, đuổi cô ta đi; thứ hai, giữ cô ta lại."
Trần Tri Dư bất lực: "Chị muốn đuổi cô ta đi, nhưng… nhưng chị không nỡ." Thực ra lúc này cô cũng đã nhận ra, sở dĩ Lưu Lâm Lâm lì lợm không chịu đi, là vì khi nãy cô từ chối chưa đủ dứt khoát, để Lưu Lâm Lâm nhìn ra sự mềm lòng của cô.
Có lẽ Hồng Ba Ba nói không sai, Garfield là trai EQ thấp, còn cô là gái EQ thấp, hoàn toàn không thể từ chối nổi sự cầu xin của kiểu người vừa đẹp vừa khổ vừa kiên cường như vậy.
Nhưng cô lại không muốn thừa nhận mình EQ thấp, thế là lập tức biện hộ cho bản thân một câu: "Em không biết cô ta vừa nói gì với chị đâu! Nếu em nghe cô ta nói vậy, chắc chắn em cũng sẽ đồng cảm với cô ta."
Quý Sơ Bạch: "Cô ta nói gì?"
Trần Tri Dư thuật lại những lời Lưu Lâm Lâm vừa nói với mình: "Em nghe xem, khó biết bao."
Quý Sơ Bạch đáp luôn mà không cần nghĩ: "Nếu chị ngại từ chối, để em từ chối thay chị."
Trần Tri Dư: "Em nỡ lòng sao? Em không thấy cô ta rất khổ à?"
Quý Sơ Bạch: "Cô ta khổ hay không là một chuyện, có thể ở lại Nam Kiều hay không lại là một chuyện khác. Cô ta không phù hợp với Nam Kiều, cho nên dù cô ta có khổ đến đâu, chúng ta cũng không thể giữ lại, nếu không đều không có lợi cho cả hai bên."
Trần Tri Dư "chậc" một tiếng: "Em đúng là chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả."
"Tại sao phải thương hoa tiếc ngọc với cô ta?" Quý Sơ Bạch chăm chú nhìn Trần Tri Dư, giọng nói kiên định nhưng không mất đi sự dịu dàng: "Trăm hoa đua nở, em chỉ hái một bông."
Trần Tri Dư sững sờ, tim đột nhiên hụt một nhịp, ngay sau đó gò má bắt đầu nóng lên, như thể uống liền một cân Nhị Oa Đầu, còn có chút choáng váng.
Câu này là nói với cô sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!