Đối với kết quả bỏ phiếu như vậy, Trần Tri Dư vô cùng hài lòng, còn có chút kích động, nhưng bề ngoài lại tỏ ra rất bình tĩnh: "Được, bây giờ tôi xuống dưới gọi cậu ấy lên, đợi mọi người đông đủ rồi chúng ta họp." Để tránh ba người này lại nhân lúc cô không có mặt mà cãi nhau, trước khi đi cô còn dặn thêm một câu: "Từ bây giờ trở đi, không ai được nói chuyện, nhân lúc tôi không ở đây mọi người có thể suy nghĩ kỹ xem lát nữa mình sẽ phát biểu thế nào.
Tình hình thì tôi đã nắm được rồi, nhưng Tiểu Quý thì vẫn chưa hiểu rõ, ai có thể thuyết phục được cậu ấy thì người đó thắng."
Nói xong, cô lại quét mắt nhìn ba người một lượt, xác nhận rằng họ sẽ không tiếp tục cãi nhau nữa, lúc này cô mới xoay người đi xuống tầng.
Quý Sơ Bạch vẫn kiên nhẫn ngồi đợi cô ở dưới tầng.
Lần này anh vẫn ngồi ở vị trí phía đông sát cửa sổ.
Cửa kính lớn rộng rãi sáng sủa, bên ngoài là con phố yên tĩnh và hàng ngô đồng. Dưới nền phong cảnh đẹp đẽ ấy, anh ngồi bên cửa sổ trông hệt như một vị thần tiên lạnh lùng cao quý, thoát tục.
Trần Tri Dư nhớ rằng trước đây mỗi lần anh đến quán bar đều ngồi ở vị trí này, gọi một ly nước chanh đơn giản, sau đó không yêu cầu gì thêm, cứ lặng lẽ ngồi đó cho đến khi quán đóng cửa.
Trần Tri Dư đi đến trước mặt anh: "Hình như em rất thích vị trí này."
Quý Sơ Bạch ngước mắt nhìn cô: "Vậy sao?"
Trần Tri Dư: "Đúng vậy, lần nào em đến cũng ngồi ở đây."
Có lẽ là vậy.
Nhưng Quý Sơ Bạch cũng không có ấn tượng quá sâu sắc, cũng chưa từng cố ý ngồi đúng một chỗ, mà chỉ chọn vị trí này theo bản năng.
Anh nhớ lần đầu tiên mình tìm được quán bar này, cô đang ngồi ở đây.
Anh nhìn thấy cô từ bên ngoài quán bar.
Khi đó vừa đúng lúc mặt trời lặn, anh đỗ xe ven đường, vừa bước xuống xe đã nhìn thấy cô ngồi bên cửa sổ.
Hôm đó cô mặc một chiếc áo len màu nâu, mái tóc dài đen nhánh buông xõa trên vai, dưới ánh đèn lờ mờ, đôi mắt cô lấp lánh mơ màng, phong tình vạn chủng.
Khung cửa sổ như khung tranh, còn cô thì bị đóng khung trong đó.
Trong bức tranh ấy, nét vẽ điểm nhấn chính là đôi môi đỏ xinh đẹp của cô, nhờ sắc môi đỏ mọng ấy mà cả bức tranh trở nên diễm lệ.
Anh lập tức nhìn đến ngây người.
Mười năm, cô thay đổi rất nhiều, từ một cô gái ngây ngô trở nên chín chắn, nhưng vẫn là cô gái năm nào đã kéo anh trở lại từ ranh giới cái chết.
Sau khoảnh khắc đờ đẫn ấy là niềm vui sướng và sự kích động, cuối cùng anh cũng đợi được cô, vì thế bức tranh ấy đã in sâu vào tâm trí anh.
Mỗi lần đến quán bar, anh luôn vô thức tìm kiếm khung cảnh đó, bước về phía chiếc bàn cô từng ngồi, ngồi vào đúng vị trí cô từng ngồi.
Nhưng cho đến khi cô nhắc nhở, anh mới nhận ra rằng lần nào mình đến cũng ngồi đúng một chỗ.
Anh cũng không biết phải giải thích với cô thế nào, đành đáp: "Có lẽ là vì phong cảnh ở đây khá đẹp."
"Em an nhàn thoải mái thật đấy." Trần Tri Dư không nói chuyện phiếm thêm nữa, mà báo tin tốt cho anh: "Chúc mừng em đã thuận lợi thông qua sát hạch của mọi người, từ bây giờ em chính thức trở thành một thành viên của Nam Kiều."
Quý Sơ Bạch ngoan ngoãn đáp: "Cảm ơn chị."
Trần Tri Dư sững sờ: "Chẳng phải nên nói cảm ơn bà chủ sao?"
Quý Sơ Bạch khẽ cau mày: "Nhưng em không muốn gọi chị là bà chủ." Trong ánh mắt anh gợn lên những làn sóng nước dịu dàng, giọng nói nũng nịu yếu ớt, như vừa làm nũng lại vừa cầu xin: "Tạm thời em chỉ muốn gọi chị là chị thôi, có được không chị?"
Lại một đòn chí mạng trúng tim, Trần Tri Dư hoàn toàn không thể chống đỡ, như thể nhìn thấy một bông sen trắng vừa vươn lên khỏi mặt nước, khẽ lay động trong gió đêm.
Sao có thể nhẫn tâm từ chối một cậu em đáng yêu đến vậy chứ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!