Trần Tri Dư cười đầy khinh thường: "Liên quan gì đến tớ?"
Cô đã không gặp Phó Vân Đàm suốt mười năm, và cũng chẳng hề muốn gặp lại anh ta.
Từ lâu cô đã không còn yêu Phó Vân Đàm nữa, nhưng điều đó không hề ảnh hưởng đến việc cô ghét anh ta.
Cô còn căm ghét cả nhà họ Phó.
Vĩnh viễn không thể quên được mười năm trước họ đã đối xử với nhà họ Trần như thế nào.
Thấy chết không cứu, vong ân bội nghĩa, bội bạc… toàn bộ những chuyện vô liêm sỉ đó đều do người nhà họ Phó làm ra.
Tư Đàn đáp: "Đương nhiên là không liên quan gì đến cậu rồi, tớ chỉ tốt bụng nhắc cậu một tiếng, kẻo anh ta đột nhiên xuất hiện làm cậu giật mình."
Trần Tri Dư: "Phỉ phui! Mới sáng sớm mà cậu đã nói mấy lời xui xẻo gì thế? Tớ chẳng hề muốn gặp anh ta chút nào."
"Nhưng anh ta lại muốn gặp cậu." Tư Đàn nói: "Tớ cảm thấy hình như anh ta vẫn rất quan tâm cậu."
Trần Tri Dư đáp gọn lỏn hai chữ: "Mắc ói."
Tư Đàn: "Mắc ói thật luôn ấy, nhưng cậu có ngăn được anh ta từ Mỹ về đây làm cậu mắc ói không? Anh ta đã thật sự muốn tìm cậu thì nhất định có cách tìm ra."
Trần Tri Dư lạnh lùng hừ một tiếng: "Vậy tớ phải mau mau đi mua một cái chậu than đặt trong quán bar, rảnh thì bước qua một cái để đốt vía."
Tư Đàn: "Chậu than chỉ là phụ, quan trọng là cậu nên nghĩ kỹ xem phải dỗ cậu em nhà cậu thế nào."
Trần Tri Dư: "Tại sao tớ phải dỗ cậu ấy?"
Tư Đàn: "Cậu em nhà cậu hay ghen, Phó Vân Đàm mà tới tìm cậu thật thì tám mươi phần trăm là cậu ấy sẽ ghen."
Trần Tri Dư trả lời chắc nịch: "Không thể nào!"
Tư Đàn nhướng mày: "Sao cậu biết là không thể?"
Trần Tri Dư: "Cậu không hiểu cậu ấy đâu, cậu ấy rất ngây thơ, lương thiện, bao dung rộng lượng, tuyệt đối không phải kiểu người hay ghen."
Tư Đàn: "…"
Chỉ có cậu nghĩ vậy thôi thì có.
Nếu không ghen thì cậu ấy lại có thể hỏi tớ mấy câu kiểu như "tôi có giống Phó Vân Đàm không" à?
Đúng là chẳng có chút giác ngộ tư tưởng nào, bị cậu cắn cũng đáng!
Tư Đàn thở dài: "Dù sao tớ cũng đã nhắc cậu rồi, nghe hay không tùy cậu."
Trần Tri Dư vẫn tự tin đầy mình: "Tớ rất có niềm tin vào em trai, cậu ấy…" Cô còn chưa nói xong thì đã bị một hồi chuông điện thoại dồn dập cắt ngang.
Là điện thoại của cô, màn hình hiển thị người gọi: Tiểu Hồng.
Mới hơn tám giờ một chút mà điện thoại đã bị dội bom thế này, đủ thấy ba người họ ầm ĩ đến mức nào.
Trần Tri Dư lập tức cầm điện thoại trên bàn lên, đồng thời ấn nút nghe, vừa mới đưa máy lên tai thì trong điện thoại đã vang lên giọng của Hồng Ba Ba, vừa chói tai vừa gấp gáp: "Rốt cuộc bao giờ chị mới về!"
Trần Tri Dư liên tục trấn an: "Sắp rồi! Ăn sáng xong chị về luôn."
Hồng Ba Ba: "Chị mà còn không về thì quán bar của chúng ta sắp bị vật thể lạ xâm nhập rồi!"
Trần Tri Dư: "…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!