Chương 31: “Cậu thật sự thích cậu nhóc thối đó à?”

Đối diện với vẻ sững sờ đến há hốc mồm của Trần Tri Dư, Quý Sơ Bạch khẽ nhíu mày, trong đôi mắt đẹp hiện lên vài phần căng thẳng và lo lắng, giọng nói cũng trở nên dè dặt cẩn thận: "Chị… không lẽ… chị không muốn chịu trách nhiệm?"

Sao chị lại không muốn chịu trách nhiệm chứ?

Chị ước gì có thể nhanh chóng tóm được em rồi đi lĩnh nốt 1.5 triệu còn lại!

Trần Tri Dư vội vàng lên tiếng: "Chị kh…"

Chữ "không" đã sắp thốt thành lời, nhưng lời vừa ra tới miệng, cô chợt ý thức được điều gì đó: không thể bộc lộ ý muốn chịu trách nhiệm của mình quá vội vàng được, nếu không thì dã tâm Tư Mã Chiêu sẽ lộ rõ quá, còn khiến bản thân trông chẳng biết giữ ý gì cả.

Hơn nữa, nếu đồng ý quá nhanh, cậu em sẽ không còn cảm giác mong chờ đối với cô nữa, cho nên nhất định phải dùng thái độ mập mờ kiểu "không từ chối, không chủ động, không chịu trách nhiệm", như vậy mới có thể khiến cậu em luôn nhớ nhung cô.

Huống hồ cô vẫn chưa chắc cậu em chỉ đơn thuần muốn mình chịu trách nhiệm, hay là thật sự thích mình.

Nhiệm vụ của cô là lừa tình, khiến anh nếm đủ khổ sở của tình yêu, trọng điểm là sự phản bội về mặt tình cảm, chứ không phải tổn thương ở phương diện đạo đức.

Vì thế, chỉ khi cậu em rung động vì cô, cô mới có thể thành công lấy được 3 triệu.

Để có thể hoàn toàn hạ gục cậu em, Trần Tri Dư cứng rắn sửa lại những lời sắp thốt ra: "Em đừng nghĩ lung tung, không phải chị không muốn chịu trách nhiệm, chị chỉ cảm thấy em không thể tùy tiện như vậy được. Chị thì không sao, thế nào cũng được, nhưng em thì khác." Giọng cô dịu dàng nghiêm túc, lời lẽ chân thành: "Thật ra chuyện xảy ra sáng nay chỉ có thể coi là ngoài ý muốn, em không cố ý, chị càng không cố ý, cho nên em không cần phải quá để tâm chuyện này."

Ánh mắt Quý Sơ Bạch lộ ra vài phần mơ hồ: "Vậy ý của chị là…?"

Trần Tri Dư: "Chị nghĩ em nên suy nghĩ kỹ lại, rốt cuộc là thật sự muốn chị chịu trách nhiệm, hay chỉ là để bụng chuyện sáng nay."

Quý Sơ Bạch: "Nếu em thật sự muốn chị chịu trách nhiệm, thì chị sẽ chịu trách nhiệm sao?"

Trần Tri Dư không đưa ra thái độ rõ ràng, vẫn duy trì tư thế "không chủ động, không từ chối, không chịu trách nhiệm" của một cô gái tồi, nhưng giọng nói lại vô cùng quan tâm: "Em muốn chị chịu trách nhiệm như thế nào?"

Sắc mặt Quý Sơ Bạch bỗng trở nên nghiêm túc, anh trịnh trọng giải thích: "Chị đừng hiểu lầm, không phải là chịu trách nhiệm về mặt đó."

Trần Tri Dư: "…"

Vậy còn có thể là chịu trách nhiệm về mặt nào nữa?

Quý Sơ Bạch: "Ý của em là, hy vọng sau này chị có thể trân trọng em hơn, đừng giống như sáng nay, muốn đuổi em đi là đuổi luôn."

Trần Tri Dư hiểu ra, từ đầu tới cuối đều là cô tự mình đa tình. Vốn dĩ cậu em chẳng có ý định lấy thân báo đáp gì cả, mà chỉ lo cô sẽ đuổi anh đi mà thôi.

Cô bỗng hơi lúng túng, cũng cảm thấy uất ức và thất bại, cảm giác như con vịt đã luộc chín rồi lại đột nhiên bay mất.

Sao tên hòa thượng thối này lại chẳng có chút ý nghĩ nào với cô vậy chứ?

Con người ai cũng có tâm lý phản nghịch và thích thử thách, càng không có được thì lại càng muốn có.

Quý Sơ Bạch càng thờ ơ với cô, Trần Tri Dư lại càng muốn khiêu chiến anh.

Cô nghiến răng, kiềm chế cơn bực bội xuống, nở một nụ cười dịu dàng chu đáo: "Sao có thể chứ? Trừ khi em chủ động rời đi, nếu không chị tuyệt đối sẽ không đuổi em đi."

"Chị… sẽ không lừa em chứ?" Trong giọng nói của Quý Sơ Bạch mang theo vài phần không tin tưởng, cộng thêm vẻ thâm tình căng thẳng bất an, trông thật sự rất đáng thương.

Trần Tri Dư thề thốt đảm bảo: "Chị chưa bao giờ lừa ai!"

Quý Sơ Bạch: "Chị thật sự chưa từng lừa ai sao?"

Một câu hỏi chạm thẳng linh hồn.

Đối diện với ánh mắt thuần khiết vô tội của cậu em hòa thượng, Trần Tri Dư bất giác bắt đầu chột dạ.

Sao cô có thể chưa từng lừa ai được chứ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!